MÓN NGON MỖI NGÀY - Mon ngon moi ngay - Dạy nấu các món ngon - NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU http://monngonmoingay.net.vn/nhung-cau-chuyen-tinh-yeu vi Tất cả đã quá muộn rùi http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu/tat-ca-da-qua-muon-rui <div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"><div class="field-items"><div class="field-item even"><p>C&ocirc; nh&igrave;n anh từ ph&iacute;a sau, lặng lẽ kh&oacute;c&hellip; nước mắt chực tr&agrave;o ra khiến bờ mi c&ocirc; kh&ocirc;ng d&aacute;m h&eacute;. C&ocirc; nhắn tin cho anh vỏn vẹn ba chữ &ldquo;em đồng &yacute;&rdquo;.</p> <p>C&ocirc; cố tỏ ra m&igrave;nh bản lĩnh d&ugrave; tận s&acirc;u đ&aacute;y l&ograve;ng quặn thắt nỗi đau. Những ng&agrave;y n&agrave;y, c&ocirc; sống trong lo lắng, u ho&agrave;i, sợ h&atilde;i để rồi nhiều l&uacute;c tỏ vẻ bất cần với anh. V&agrave; v&ocirc; t&igrave;nh điều đ&oacute; khiến anh nghĩ rằng c&ocirc; kh&ocirc;ng c&ograve;n y&ecirc;u anh nữa. Chiều nay, anh chọn con đường xa nhất ra bến xe để c&oacute; thời gian n&oacute;i với c&ocirc; lời chia tay.</p> <p>C&ocirc; đồng &yacute; để anh rời xa c&ocirc; v&igrave; c&ocirc; biết như thế tốt hơn cho anh v&agrave; tốt hơn cho c&ocirc;. C&oacute; lẽ, cuộc đời c&ocirc; đ&atilde; qu&aacute; nhiều nước mắt, c&ocirc; kh&ocirc;ng muốn kh&oacute;c tr&ecirc;n vai anh th&ecirc;m một lần n&agrave;o nữa. 22 tuổi, c&ocirc; kh&ocirc;ng nhớ m&igrave;nh đ&atilde; kh&oacute;c bao nhi&ecirc;u đ&ecirc;m. Qu&aacute; khứ đối với c&ocirc; nhiều nỗi đau v&agrave; b&acirc;y giờ c&ocirc; cũng đau kh&ocirc;ng k&eacute;m. H&ocirc;m nay, khi c&ocirc; biết m&igrave;nh mang trong m&igrave;nh giọt m&aacute;u của anh cũng l&agrave; ng&agrave;y anh n&oacute;i lời chia tay với c&ocirc;. Anh qu&aacute; trẻ con đến nỗi kh&ocirc;ng nhận ra được c&ocirc; đang rất buồn, c&ocirc; đang lo lắng, đang suy nghĩ rất nhiều về một điều g&igrave; đ&oacute;. Anh chỉ đơn giản để biết tr&aacute;ch m&oacute;c c&ocirc; sao kh&ocirc;ng quan t&acirc;m, sao kh&ocirc;ng n&oacute;i nhớ anh như ng&agrave;y đầu&hellip; C&ocirc; cũng kh&ocirc;ng muốn tr&aacute;ch anh v&igrave; c&ocirc; biết c&ocirc; l&agrave; mối t&igrave;nh đầu của anh, anh chưa từng trải, chưa từng y&ecirc;u.</p> <p>Những ng&agrave;y sau đ&oacute;, c&ocirc; c&oacute; gặp anh hai lần. Nh&igrave;n v&agrave;o mắt anh, c&ocirc; biết anh y&ecirc;u c&ocirc; rất nhiều v&agrave;&nbsp;c&ocirc; cũng thế. C&oacute; l&uacute;c, c&ocirc; kh&ocirc;ng giấu nổi nỗi niềm, gục mặt tr&ecirc;n b&agrave;n rồi bật kh&oacute;c. Anh chở c&ocirc; về, b&agrave;n tay anh nắm chặt tay c&ocirc; nhưng c&ocirc; cố tỏ ra v&ocirc; cảm. Tối đến, anh n&oacute;i với c&ocirc; anh muốn trở về những ng&agrave;y trước đ&oacute;. Nhưng c&ocirc; kh&ocirc;ng thể&hellip; V&agrave; rồi, anh trả c&ocirc; về với những ng&agrave;y chưa quen anh với một lời cảm ơn tất cả những g&igrave; c&ocirc; đ&atilde; d&agrave;nh cho anh. C&ocirc; kh&oacute;c, những giọt nước mắt lăn d&agrave;i, mặn ch&aacute;t v&agrave; x&oacute;t xa.</p> <p>C&ocirc; lẳng lặng giải quyết mọi việc một m&igrave;nh v&agrave; cũng lẳng lặng chịu đựng <u>nỗi đau </u>m&agrave; c&oacute; lẽ l&agrave; c&aacute;i gi&aacute; c&ocirc; phải trả cho cuộc đời. C&ocirc; đ&atilde; kh&ocirc;ng đủ can đảm để giữ lại đứa trẻ d&ugrave; biết n&oacute; v&ocirc; tội. Qu&aacute; khứ c&ocirc; cũng đ&atilde; từng sai lầm. C&ocirc; đau l&ograve;ng nhưng kh&ocirc;ng thể c&oacute; một chọn lựa n&agrave;o kh&aacute;c. Anh từng n&oacute;i nếu chuyện đ&oacute; xảy ra, anh sẽ kh&ocirc;ng cho c&ocirc; từ bỏ n&oacute;, sẽ cố gắng như bao đ&ocirc;i bạn trẻ vẫn l&agrave;m được. Nhưng c&ocirc; kh&ocirc;ng suy nghĩ giống anh, c&ocirc; c&ograve;n gia đ&igrave;nh, c&ograve;n những k&igrave; vọng in hằn tr&ecirc;n m&aacute;i t&oacute;c bạc pha sương, tr&ecirc;n gương mặt gi&agrave; nua khắc khổ của mẹ cha, c&ograve;n rất nhiều dự định c&ocirc; chưa thực hiện&hellip; C&ocirc; kh&ocirc;ng đủ can đảm&hellip; C&ocirc; nguyện cầu bao đ&ecirc;m xin anh một lời tha thứ, xin cả ch&uacute;a trời.</p> <p>C&ocirc; cố gắng xem anh như một người bạn, nhưng anh đ&atilde; kh&ocirc;ng gi&uacute;p c&ocirc; điều đ&oacute;. Anh lạnh nhạt, cố t&igrave;m mọi c&aacute;ch rời xa, cố t&igrave;m mọi c&aacute;ch x&oacute;a đi k&iacute; ức về c&ocirc; m&agrave; kh&ocirc;ng biết c&ocirc; đang rất đau.</p> <p style="text-align: center; font-style: italic; color: #0000ff"><img alt="Tất cả đã quá muộn, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, chia tay, noi dau, moi tinh dau, pha thai, bo con, ky niem, qua khu, yeu anh, nho anh, gia dinh, nguoi yeu, dam cuoi, chuyen tinh yeu cam dong" class="news-image" src="/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1343030028-tat-ca-da-muon-11.jpg" style="width: 400px; height: 589px;" /></p> <p class="rtecenter">H&igrave;nh như c&ocirc; đang cảm thấy mất đi một c&aacute;i g&igrave; đ&oacute; rất thi&ecirc;ng li&ecirc;ng (Ảnh minh họa)</p> <p>Ba năm sau, sau một thời gian rất d&agrave;i kh&ocirc;ng v&agrave;o facebook, kh&ocirc;ng online yahoo, c&ocirc; gặp lại anh trong qu&aacute;n caf&eacute; ấy, c&aacute;i qu&aacute;n caf&eacute; một thời anh v&agrave; c&ocirc; vẫn thường gh&eacute; v&agrave;o cuối tuần. Lần cuối c&ugrave;ng đi c&ugrave;ng anh đến đ&oacute; l&agrave; tối thứ 6. Ba năm qua, c&ocirc; vẫn giữ th&oacute;i quen đến qu&aacute;n caf&eacute; ấy v&agrave;o tối thứ 6 h&agrave;ng tuần. C&ocirc; nghe kh&ocirc;ng biết bao nhi&ecirc;u bản nhạc, c&oacute; những bản t&igrave;nh ca anh đ&atilde; từng h&aacute;t tặng c&ocirc;. Chiếc b&agrave;n ấy, c&ocirc; ngồi một m&igrave;nh, nhưng lần n&agrave;o cũng gọi&nbsp;hai t&aacute;ch caf&eacute; đen. C&ocirc; kh&ocirc;ng biết anh c&oacute; hay đến đ&acirc;y kh&ocirc;ng, nhưng từ ng&agrave;y xa anh, h&ocirc;m nay l&agrave; ng&agrave;y đầu ti&ecirc;n c&ocirc; gặp lại anh. Anh tr&ocirc;ng chững chạc, &ldquo;man&rdquo; hơn, đẹp trai hơn th&igrave; phải, v&agrave; b&ecirc;n anh c&oacute; một người con g&aacute;i, tr&ocirc;ng hai người rất hạnh ph&uacute;c. C&ocirc; nhận ra anh từ khi anh bước ch&acirc;n v&agrave;o, nhưng anh chỉ nhận ra c&ocirc; khi v&ocirc; t&igrave;nh quay lại g&oacute;c qu&aacute;n. Anh dắt c&ocirc; bạn g&aacute;i đến ngồi c&ugrave;ng c&ocirc;. C&ocirc; mỉm cười ch&agrave;o anh như một ph&eacute;p lịch sự. Anh vui vẻ b&igrave;nh thường v&agrave; giới thiệu c&ocirc; bạn đi c&ugrave;ng l&agrave; người <strong><a href="http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">y&ecirc;u</a></strong>. C&ocirc; ngồi lại c&ugrave;ng anh một ch&uacute;t, hỏi han x&atilde; giao v&agrave;i c&acirc;u rồi xin ph&eacute;p ra về. Kh&ocirc;ng biết, anh đ&atilde; đủ trưởng th&agrave;nh v&agrave; tinh tế để nhận ra nỗi buồn giăng k&iacute;n trong mắt c&ocirc;, trong nụ cười c&oacute; vị mặn đắng tr&ecirc;n bờ m&ocirc;i?</p> <p>C&ocirc; chạy xe một m&igrave;nh tr&ecirc;n con đường quen thuộc m&agrave; <em>nước mắt</em> cứ rơi, nhạt nh&ograve;a. Sau buổi tối ấy, anh c&oacute; hẹn c&ocirc; caf&eacute; v&agrave; ăn tối với người y&ecirc;u anh hai lần nhưng c&ocirc; từ chối. C&ocirc; kh&ocirc;ng muốn gặp v&igrave; kh&ocirc;ng muốn l&agrave;m m&igrave;nh đau th&ecirc;m nữa.</p> <p>Ba th&aacute;ng sau lần gặp lại, anh gửi c&ocirc; tấm thiệp hồng in t&ecirc;n anh v&agrave; người con g&aacute;i ấy. C&ocirc; mỉm cười rồi thấy l&ograve;ng quặn thắt. Dường như c&ocirc; đang cảm thấy mất đi một c&aacute;i g&igrave; đ&oacute; rất thi&ecirc;ng li&ecirc;ng, c&aacute;i cảm gi&aacute;c như đợi chờ một điều g&igrave; đ&atilde; rất l&acirc;u m&agrave; cuối c&ugrave;ng mới biết m&igrave;nh chờ v&ocirc; &iacute;ch!</p> <p>Anh mời c&ocirc; v&agrave; chồng c&ocirc; đến dự tiệc cưới của anh. Chả phải l&agrave; bữa gặp anh ở qu&aacute;n caf&eacute;, c&ocirc; gật đầu khi anh hỏi &ldquo;em c&oacute; gia đ&igrave;nh rồi chứ?&rdquo;. C&ocirc; c&ograve;n n&oacute;i th&ecirc;m, &ldquo;<em>một chồng, hai con rồi anh ạ&rdquo;.</em></p> <p>Ng&agrave;y cưới anh, c&ocirc; đến dự một m&igrave;nh. Lặng nh&igrave;n anh từ ngo&agrave;i sảnh cưới, c&ocirc; mỉm cười ch&uacute;c ph&uacute;c cho anh một c&aacute;ch ch&acirc;n th&agrave;nh, v&agrave; cũng kh&ocirc;ng tr&aacute;nh khỏi những khoảnh khắc mơ m&igrave;nh đang đứng cạnh anh. C&ocirc; r&oacute;t ly rượu hồng uống c&ugrave;ng anh rồi xin ph&eacute;p đi ngay sau khi cạn ch&eacute;n rượu.</p> <p>Một năm sau ng&agrave;y cưới, anh giờ đ&atilde; l&agrave; bố của một cậu con trai kh&aacute;u khỉnh. Anh c&oacute; một <a href="http://monngonmoingay.net.vn/hanh-phuc-gia-dinh">gia đ&igrave;nh hạnh ph&uacute;c</a>, một người vợ y&ecirc;u chồng thương con. C&ocirc; kh&ocirc;ng biết anh c&oacute; từng nghĩ về c&ocirc; th&ecirc;m một lần n&agrave;o nữa kh&ocirc;ng?</p> <p>M&ugrave;ng 2 tết, anh một m&igrave;nh bế đứa con trai đi ch&ugrave;a cầu an khi vợ anh về nh&agrave; ngoại. Bước v&agrave;o ng&ocirc;i ch&ugrave;a lớn, trong anh muốn cầu nguyện thật nhiều cho gia đ&igrave;nh m&igrave;nh, cho vợ, cho con anh. Anh đốt n&eacute;n nhang, chưa kịp thắp, bất chợt nhận ra một b&oacute;ng d&aacute;ng quen thuộc. Anh giật m&igrave;nh nh&igrave;n theo v&agrave; bủn rủn cả người khi nhận ra c&ocirc; trong bộ đồ của nữ tu. Anh gọi t&ecirc;n c&ocirc;, c&ocirc; quay lại chắp tay nh&igrave;n anh kh&ocirc;ng một ch&uacute;t cảm x&uacute;c, như người xa lạ rồi bước đi.</p> <p>Anh t&igrave;m về nơi c&ocirc; từng sống, t&igrave;m c&aacute;ch li&ecirc;n lạc với mọi người th&acirc;n th&iacute;ch với c&ocirc;. Em g&aacute;i c&ocirc; cho anh biết, ng&agrave;y đ&oacute;, chị y&ecirc;u một người, nhưng v&igrave; kh&ocirc;ng c&oacute; lựa chọn n&agrave;o kh&aacute;c, chị đ&atilde; bỏ đi đứa trẻ chưa h&igrave;nh h&agrave;i để rồi vĩnh viễn mất đi cơ hội l&agrave; mẹ. Từ đ&oacute;, chị sống một m&igrave;nh, bao nhi&ecirc;u người t&igrave;m đến với chị, chị đều chối từ. H&igrave;nh như chị đang đợi chờ một điều g&igrave; đ&oacute;. C&aacute;ch đ&acirc;y một năm, nghe tin người đ&oacute; cưới vợ, chị n&oacute;i rằng chị đ&atilde; toại nguyện v&igrave; người chị y&ecirc;u đ&atilde; t&igrave;m được hạnh ph&uacute;c thực sự. V&agrave; chị gửi những ng&agrave;y th&aacute;ng c&ograve;n lại nơi cửa phật để trả những lỗi lầm cho qu&aacute; khứ của m&igrave;nh. Chị n&oacute;i chị đ&atilde; sai, sai qu&aacute; nhiều&hellip;</p> <p>Anh lặng người v&agrave; thấy l&ograve;ng đắng nghẹn&hellip; nhưng c&oacute; lẽ, tất cả đ&atilde; qu&aacute; muộn&hellip;</p> </div></div></div><div class="field field-name-field-danh-muc field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Danh mục:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">Câu chuyện tình yêu</a></div></div></div><div class="field field-name-field-tags-bb field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Tags:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/nhung-cau-chuyen-tinh-yeu">NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU</a></div></div></div><div class="field field-name-field-anh field-type-image field-label-above"><div class="field-label">Ảnh miêu tả:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><img src="http://monngonmoingay.net.vn/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1343030033_tat-ca-da-muon1.jpg" width="200" height="200" alt="" /></div></div></div> Fri, 05 Apr 2013 02:04:26 +0000 lovelife_girl 2237 at http://monngonmoingay.net.vn Anh sẽ đến bên em http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu/anh-se-den-ben-em <div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"><div class="field-items"><div class="field-item even"><p>Cuộc sống thật kh&ocirc;ng thể cho c&ocirc; v&agrave; anh c&oacute; đủ quyền lực để n&iacute;u giữ y&ecirc;u thương của ch&iacute;nh m&igrave;nh&hellip;</p> <p>1. Anh y&ecirc;u t&ocirc;i, t&ocirc;i biết điều đ&oacute;, kh&oacute;e mắt anh cứ &aacute;nh l&ecirc;n khi t&ocirc;i mỉm cười, b&agrave;n tay anh cứ run run khi v&ocirc; t&igrave;nh chạm phải tay t&ocirc;i, c&aacute;i nh&igrave;n tế nhị của anh sau d&atilde;y b&agrave;n cuối khi t&ocirc;i h&iacute; ho&aacute;y viết rồi c&oacute; l&uacute;c bất gi&aacute;c quay lại v&agrave; chạm phải &aacute;nh mắt ấy&hellip; Quen Vĩnh Nguy&ecirc;n 3 năm, 1 năm l&agrave; người quen v&agrave; 2 năm ch&uacute;ng t&ocirc;i l&agrave; bạn&hellip; Chưa bao giờ t&ocirc;i nghĩ anh sẽ d&agrave;nh một thứ t&igrave;nh cảm đặc biết n&agrave;o cho m&igrave;nh, chưa bao giờ&hellip; Kh&ocirc;ng phải t&ocirc;i tự ti hay g&igrave; cả, chỉ v&igrave; t&ocirc;i y&ecirc;u anh, y&ecirc;u ngay từ lần đầu c&ograve;n l&agrave; người quen&hellip; Cứ vậy m&agrave; im lặng, 1 năm, 2 năm, 3 năm&hellip; Vậy cứ l&agrave; bạn, sẽ l&agrave; bạn v&agrave; m&atilde;i l&agrave; bạn, Vĩnh Nguy&ecirc;n nhỉ? T&ocirc;i đ&atilde; lu&ocirc;n n&oacute;i với anh điều đ&oacute;&hellip;</p> <p>Vậy m&agrave; đ&atilde; y&ecirc;u nhau, t&ocirc;i tự hỏi cuộc sống n&agrave;y kh&eacute;o vẽ đến thế sao... Tr&aacute;i tim t&ocirc;i thao thức v&igrave; cứ nghĩ về anh, rồi bất gi&aacute;c <a href="http://monngonmoingay.net.vn/gia-dinh-va-xa-hoi/nhung-nguyen-nhan-phu-nu-pha-vo-hanh-phuc-gia-dinh" title="Những nguyên nhân phụ nữ phá vỡ hạnh phúc gia đình">hạnh ph&uacute;c</a> nghẹn cả tim khi nhận ra tr&aacute;i tim t&ocirc;i v&agrave; anh c&ugrave;ng nhịp đập, mắt t&ocirc;i v&agrave; anh c&ugrave;ng nh&igrave;n về nhau, tay t&ocirc;i v&agrave; anh c&ugrave;ng mu&ocirc;n nắm lấy b&agrave;n tay của nhau&hellip;</p> <p>Y&ecirc;u Vĩnh Nguy&ecirc;n, b&ecirc;n Vĩnh Nguy&ecirc;n đ&oacute; l&agrave; thời gian t&ocirc;i nghĩ rằng m&igrave;nh đang bước v&agrave;o một giấc mơ, n&oacute; qu&aacute; ngọt ng&agrave;o, qu&aacute; hạnh ph&uacute;c! Kh&ocirc;ng x&eacute;t về ngoại h&igrave;nh, điều đ&oacute; l&agrave; ao ước của nhiều người, x&eacute;t về y&ecirc;u thương anh d&agrave;nh cho t&ocirc;i&hellip; N&oacute; nhiều v&agrave; ấm &aacute;p đến chừng như nếu một ph&uacute;t t&ocirc;i lỡ bước sẽ phải &acirc;n hận v&igrave; để mọi thứ qua đi. T&ocirc;i y&ecirc;u anh! Rất y&ecirc;u anh. Mắt, m&ocirc;i, g&ograve; m&aacute;, bờ vai, kh&oacute;e mi,&hellip; tất cả từng thứ một t&ocirc;i đều x&uacute;c cảm mạnh mẽ khi nghĩ về anh&hellip; Nếu l&agrave; y&ecirc;u thương xin l&agrave;m ơn đừng bay đi mất để t&ocirc;i c&oacute; anh, y&ecirc;u anh, b&ecirc;n anh suốt đời&hellip;</p> <p>T&ocirc;i &ndash; một c&ocirc; b&eacute; kh&ocirc;ng xinh xắn, m&aacute;i t&oacute;c b&ugrave; rối tự nhi&ecirc;n, d&ugrave; t&ocirc;i đ&atilde; cố gắn kẹp thẳng ra nhiều lần. Xuất th&acirc;n từ một gia đ&igrave;nh lao động b&igrave;nh thường v&agrave; sống bằng những đồng lương &iacute;t ỏi. T&ocirc;i với Vĩnh Nguy&ecirc;n &ndash;&nbsp;hai bức tranh ho&agrave;n to&agrave;n kh&aacute;c biệt nhau:&nbsp;một bức th&igrave; tầm thường, nhơ nh&aacute;c v&agrave; rẻ tiền c&ograve;n&nbsp;một bức th&igrave; lộng lẫy, thu h&uacute;t v&agrave; đắt tiền&hellip; Khoảng c&aacute;ch v&ocirc; h&igrave;nh của <a href="http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">t&igrave;nh y&ecirc;u</a> giữa t&ocirc;i v&agrave; anh&hellip;</p> <p>2. Ho&agrave;ng Tr&acirc;m, c&ocirc; g&aacute;i đ&atilde; cướp đi tr&aacute;i tim t&ocirc;i&hellip; Với t&ocirc;i, y&ecirc;u em chưa bao giờ t&ocirc;i quay đầu lại hối hận về điều đ&oacute;&hellip; T&ocirc;i y&ecirc;u em, hạnh ph&uacute;c khi b&ecirc;n em&hellip; Ho&agrave;ng Tr&acirc;m mộc mạc, Ho&agrave;ng Tr&acirc;m l&atilde;nh đạm, Ho&agrave;ng Tr&acirc;m vụng dại trong c&aacute;ch ăn n&oacute;i nhưng lại rất chững chạc trong c&aacute;ch cư xử với mọi người, Ho&agrave;ng Tr&acirc;m &acirc;m thầm y&ecirc;u t&ocirc;i bao năm qua&hellip; T&ocirc;i kh&ocirc;ng y&ecirc;u em v&igrave; thương hại, kh&ocirc;ng phải v&igrave; b&ugrave; đắp lại những ng&agrave;y em lặng lẽ y&ecirc;u t&ocirc;i, t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng y&ecirc;u em v&igrave; em cho t&ocirc;i những thứ t&ocirc;i muốn thỏa m&atilde;n, t&ocirc;i y&ecirc;u em v&igrave; em l&agrave; em&hellip; Kh&ocirc;ng ai kh&aacute;c lạ như em&hellip; Em kh&ocirc;ng gi&agrave;u, thậm ch&iacute; kh&oacute; khăn, t&ocirc;i biết điều đ&oacute; v&agrave; biết r&otilde;, nhưng em biết qu&yacute; trọng mọi thứ em c&oacute;, em biết biến c&aacute;i kh&oacute; khăn th&agrave;nh niềm vui sống để cố gắng lạc quan trong cơ cực&hellip; Em kh&ocirc;ng xinh, vừa đủ nh&igrave;n hay kh&ocirc;ng n&oacute;i l&agrave; b&igrave;nh thường, nhưng tất cả mọi thứ từ em mang đến cho t&ocirc;i một sức h&uacute;t k&igrave; lạ: &aacute;nh mắt lạnh l&ugrave;ng, bờ m&ocirc;i đỏ hồng, hai g&ograve; m&aacute; xương xương r&aacute;m nắng, b&agrave;n tay hơi chai sạn nhưng nhỏ nhắn v&agrave; ấm &aacute;p&hellip; Em kh&ocirc;ng x&uacute;ng x&iacute;nh, kh&ocirc;ng y&ecirc;u kiều, kh&ocirc;ng c&aacute; t&iacute;nh, lại chẳng qu&aacute; diệu d&agrave;ng, cứ b&igrave;nh dị như vậy. Vậy m&agrave; t&ocirc;i y&ecirc;u em&hellip; Y&ecirc;u em&hellip; V&agrave; y&ecirc;u em rất nhiều&hellip;</p> <p>T&ocirc;i &ndash; một cậu ấm đ&uacute;ng nghĩa, khu&ocirc;n mặt ưa nh&igrave;n, đ&ocirc;i mắt thu h&uacute;t, m&aacute;i t&oacute;c xoăn t&ocirc;i thừa hưởng từ mẹ m&igrave;nh. T&ocirc;i biết điều đ&oacute; v&igrave; t&ocirc;i đủ khả năng để nhận biết ch&iacute;nh bản th&acirc;n m&igrave;nh&hellip; Sống sung sướng, sống đầy đủ, sống quyền thế&hellip; Nhưng t&ocirc;i v&agrave; em lại bị đưa ra so s&aacute;nh để l&agrave;m nổi bật sự đối lập: Em th&igrave; kham khổ, cơ cực, vật vờ với cuộc sống c&ograve;n t&ocirc;i lại l&agrave; cậu ấm ngoan l&agrave;nh, chỉ biết hưởng thụ cuộc sống của m&igrave;nh&hellip; V&igrave; vậy em đủ nghị lực c&ograve;n t&ocirc;i lại yếu đuối&hellip; Hai bản ng&atilde; đổi ngược cho nhau&hellip; Khoảng c&aacute;ch v&ocirc; h&igrave;nh của <u>t&igrave;nh y&ecirc;u</u> giữa t&ocirc;i v&agrave; em&hellip;</p> <p>3.<br /> <em>&ndash; Tr&acirc;m &agrave;! Trường vừa mới gửi giấy học ph&iacute; về nh&agrave;, học ph&iacute; lại tăng con ạ!</em></p> <p><em>- Con biết!</em></p> <p><em>- Mẹ con lại ốm nặng nữa rồi, cứ thế n&agrave;y l&agrave;m sao lo đủ thuốc men cho mẹ con?</em></p> <p><em>- Con sẽ kiếm đủ tiền đưa mẹ v&agrave;o bệnh viện thường xuy&ecirc;n m&agrave;, ba đừng lo!</em></p> <p><em>- Rồi lại th&ecirc;m tiền nh&agrave;, l&agrave;m sao hả con?</em></p> <p><em>- Con sẽ lo tất, ba cứ y&ecirc;n t&acirc;m. Con l&agrave;m được m&agrave;&hellip;</em></p> <p>T&ocirc;i thở d&agrave;i, đứng dậy bước ra khỏi ph&ograve;ng&hellip; Lại qu&aacute; nhiều thứ để lo v&agrave; t&ocirc;i cần phải lo. T&ocirc;i đ&atilde; tự tr&aacute;ch sao cuộc sống lại cơ cực v&agrave; t&uacute;ng thiếu đến vậy, v&igrave; t&uacute;ng thiếu t&ocirc;i đ&atilde; kh&ocirc;ng l&agrave;m được những ước mơ của ri&ecirc;ng m&igrave;nh. Nhưng t&ocirc;i phải nghị lực, hy sinh bản th&acirc;n để nu&ocirc;i sống 3 người, điều đ&oacute; l&agrave;m t&ocirc;i thấy &yacute; nghĩa hơn&hellip; Gia đ&igrave;nh t&ocirc;i, c&oacute; lẽ đ&atilde; vậy&hellip; Nhưng cứ việc n&agrave;y đ&egrave; n&eacute;n việc kia thế n&agrave;y, t&ocirc;i ng&atilde; quỵ mất th&ocirc;i&hellip; R&otilde; r&agrave;ng l&agrave; t&ocirc;i c&oacute; một bờ vai, nhưng t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể dựa v&agrave;o n&oacute;!</p> <p>&quot;<em>Em rảnh kh&ocirc;ng? Anh qua đ&oacute;n em đi chơi? L&acirc;u rồi kh&ocirc;ng ra ngo&agrave;i.&rdquo;</em></p> <p>T&ocirc;i tắt điện thoại, kh&ocirc;ng trả lời Vĩnh Nguy&ecirc;n. T&ocirc;i mệt mỏi khi cứ phải cố tỏ ra vui vẻ, thoải m&aacute;i trước mặt anh để anh nghĩ rằng t&ocirc;i đủ ổn để tự m&igrave;nh lo mọi chuyện, t&ocirc;i n&eacute; t&acirc;m sự những kh&oacute; khăn về t&agrave;i ch&iacute;nh cho anh v&igrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng muốn biến m&igrave;nh th&agrave;nh kẻ cần sự thương hại&hellip; Nhưng sự thật l&agrave; t&ocirc;i cần tiền&hellip;</p> <p>Từ l&uacute;c quen anh, t&ocirc;i đ&atilde; kh&ocirc;ng d&egrave; chừng, đ&atilde; tự nghĩ rằng gi&agrave;u ngh&egrave;o kh&ocirc;ng phải giữa t&igrave;nh y&ecirc;u giữa hai đứa, nhưng đến l&uacute;c n&agrave;y, t&ocirc;i thấy đ&oacute; l&agrave; một sự ch&ecirc;nh lệch&hellip;</p> <p style="text-align: center"><img alt="Anh sẽ bước về phía em, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, yeu thuong, chia tay, noi nho, nuoc mat, hanh phuc, xa nhau, yeu nhau, ben nhau, em yeu anh, anh yeu em, buong tay, niu keo" class="news-image" src="/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1346226634-anh-se-den-ben-em-11.jpg" style="width: 400px; height: 267px;" /></p> <p class="rtejustify">Em l&agrave; hạnh ph&uacute;c của anh, chỉ em m&agrave; th&ocirc;i&hellip; (Ảnh minh họa)</p> <p>T&ocirc;i hổ thẹn về m&igrave;nh, kh&ocirc;ng thể n&agrave;o xuất hiện trước anh một c&aacute;ch thật sự đẹp đẽ như bao c&ocirc; g&aacute;i kh&aacute;c gần kề anh, kh&ocirc;ng thể v&ocirc; tư như anh. Anh c&oacute; cuộc sống kh&aacute;c, cuộc sống m&agrave; t&ocirc;i từng ao ước! Anh c&oacute; c&aacute;ch sống kh&aacute;c, tự do tự tại v&agrave; kh&ocirc;ng suy nghĩ g&igrave;. Anh c&oacute; c&aacute;ch giải quyết vần đề kh&aacute;c, anh v&ocirc; tư lự trước mọi chuyện v&agrave; tỏ ra b&igrave;nh thản, m&agrave; b&igrave;nh thản thật v&igrave; anh c&oacute; đủ khả năng l&agrave;m mọi thứ anh th&iacute;ch&hellip;</p> <p>Từ l&uacute;c quen Vĩnh Nguy&ecirc;n cũng l&agrave; l&uacute;c t&ocirc;i nhận thấy những &aacute;nh mắt d&egrave;m pha, những chỉ trỏ lố bịch... Người ta chỉ v&agrave;o t&ocirc;i, trề m&ocirc;i v&igrave; một con b&eacute; như t&ocirc;i lại được ngồi tr&ecirc;n một chiếc xe sang trọng, c&oacute; một người y&ecirc;u tuyệt vời&hellip; Người ta chỉ v&agrave;o anh, một c&ocirc;ng tử như anh lại quen phải một con b&eacute; bần c&ugrave;ng như t&ocirc;i&hellip; C&agrave;ng b&ecirc;n anh, t&ocirc;i lại c&agrave;ng thấy sự &aacute;p lực, t&ocirc;i c&agrave;ng thấy bờ vai m&igrave;nh nặng th&ecirc;m g&aacute;nh v&igrave; t&igrave;nh y&ecirc;u của hai đứa&hellip;</p> <p>Rốt cuộc th&igrave; tại sao? T&ocirc;i y&ecirc;u anh, tại sao kh&ocirc;ng để t&ocirc;i y&ecirc;n ổn để y&ecirc;u anh? Tại sao bản th&acirc;n t&ocirc;i cứ lu&ocirc;n cảm thấy kh&ocirc;ng thể n&agrave;o đủ khả năng để bước c&ugrave;ng với anh?</p> <p>V&igrave;&nbsp;hai đứa đang đứng ở&nbsp;hai bậc thang kh&aacute;c nhau, anh ở qu&aacute; cao c&ograve;n t&ocirc;i th&igrave; kh&ocirc;ng đủ sức với l&ecirc;n đứng c&ugrave;ng bậc với anh&hellip;</p> <p>4. Vĩnh Nguy&ecirc;n quay lưng, bờ vai anh run l&ecirc;n từng hồi li&ecirc;n tục, t&ocirc;i biết anh đang kh&oacute;c&hellip; V&agrave;i ph&uacute;t trước đ&oacute;, lời chia tay đ&atilde; n&oacute;i ra từ t&ocirc;i, ch&iacute;nh t&ocirc;i đ&atilde; đưa tay cắt đứt t&igrave;nh cảm bao năm qua của t&ocirc;i v&agrave; anh&hellip;</p> <p>Vậy l&agrave; hết, kết thục một <a href="http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">c&acirc;u chuyện</a>&hellip; T&ocirc;i y&ecirc;u anh, anh y&ecirc;u t&ocirc;i, nhưng t&ocirc;i đ&agrave;nh phải bu&ocirc;ng anh ra&hellip; Đứng lặng hồi l&acirc;u, thấy bờ vai anh run l&ecirc;n từng nhịp, anh đứng đ&oacute;, lặng thinh quay lưng về ph&iacute;a t&ocirc;i, anh đang kh&oacute;c nhưng anh đang cố gắng tỏ ra anh vẫn ổn&hellip; Tim t&ocirc;i như x&eacute; n&aacute;t ra từng mảnh khi thấy anh l&uacute;c n&agrave;y.</p> <p>T&ocirc;i vụt chạy, rồi ng&atilde; quỵ dưới ch&acirc;n cầu, nước mắt cứ thế tu&ocirc;n ra từ kh&oacute;e mắt&hellip;</p> <p><em>&quot;Vĩnh Nguy&ecirc;n, em xin lỗi, ng&agrave;n lần xin lỗi anh, em kh&ocirc;ng muốn cố t&igrave;nh l&agrave;m tổn thương anh như thế n&agrave;y đ&acirc;u. Anh biết m&agrave;, em y&ecirc;u anh, y&ecirc;u anh rất nhiều. Nhưng cũng v&igrave; y&ecirc;u anh em đ&agrave;nh phải bu&ocirc;ng anh ra, em v&agrave; anh kh&ocirc;ng thể n&agrave;o l&agrave; của nhau!</em></p> <p><em>Em biết, em biết anh đ&atilde; n&oacute;i với em tiền bạc, gi&agrave;u ngh&egrave;o kh&ocirc;ng l&agrave; vấn đề&hellip; Đ&uacute;ng, đ&oacute; kh&ocirc;ng phải l&agrave; vấn đề nhưng khoảng c&aacute;ch giữa em v&agrave; anh lại l&agrave; vấn đề&hellip; Ở b&ecirc;n em, anh sẽ phải chịu những c&aacute;i d&egrave;m pha chua ch&aacute;t, b&ecirc;n em anh sẽ lu&ocirc;n phải kh&eacute;p n&eacute;p tỏ ra anh c&oacute; thể sống kh&ocirc;ng cần dựa dẫm v&agrave;o gia đ&igrave;nh nhưng điều đ&oacute; em biết chỉ l&agrave; do anh cố gắng m&agrave; th&ocirc;i&hellip; Em lu&ocirc;n lu&ocirc;n dừng m&atilde;i ở bậc thang ở dưới v&agrave; yếu ớt n&ecirc;n kh&ocirc;ng thể bước l&ecirc;n c&ugrave;ng bậc với anh được&hellip;</em></p> <p><em>Em xin anh, h&atilde;y qu&ecirc;n em đi! T&igrave;m cho m&igrave;nh một người y&ecirc;u anh, xứng đ&aacute;ng v&agrave; ph&ugrave; hợp với anh hơn em! H&atilde;y gh&eacute;t em, giận em hay chửi mắng em cũng được, chỉ cần anh h&atilde;y sống thật hạnh ph&uacute;c anh nh&eacute;&hellip; Xin anh! Nhưng giọt nước mắt h&ocirc;m nay anh đ&atilde; rơi v&igrave; em h&atilde;y lau kh&ocirc; v&agrave; mạnh mẽ l&ecirc;n nh&eacute; anh! Em m&atilde;i m&atilde;i y&ecirc;u anh&hellip; Tạm biệt anh.&quot;</em></p> <p>5. Ho&agrave;ng Tr&acirc;m, 2 th&aacute;ng qua em ở đ&acirc;u? Từ ng&agrave;y em n&oacute;i <em>chia tay</em>, từ ng&agrave;y em bỏ đi khỏi cuộc sống anh, anh c&agrave;ng nhận ra anh y&ecirc;u em nhiều thế n&agrave;o&hellip; L&uacute;c đ&oacute;, anh chỉ muốn nắm em v&agrave; k&eacute;o em lại b&ecirc;n anh, để n&oacute;i rằng anh c&oacute; thể che chở được cho em nhưng anh đ&atilde; kh&ocirc;ng l&agrave;m&hellip;</p> <p>Em c&oacute; biết, 2 th&aacute;ng qua, chưa bao giờ anh qu&ecirc;n được em v&igrave; anh lu&ocirc;n y&ecirc;u v&agrave; nhớ về em, em c&oacute; biết anh đ&atilde; cố gắng sống thật tốt. Quen nhau, c&oacute; bao giờ em từng hỏi anh nghĩ g&igrave; về em v&agrave; y&ecirc;u em như thế n&agrave;o đ&acirc;u&hellip;</p> <p>Em ngốc lắm Ho&agrave;ng Tr&acirc;m &agrave;! Em tưởng rằng em bu&ocirc;ng tay anh ra, lặng lẽ bước ra khỏi đời sống anh vậy l&agrave; em v&agrave; anh c&oacute; thể kết th&uacute;c được sao&hellip;</p> <p>Em ngốc lắm em biết kh&ocirc;ng? Trước c&aacute;i ng&agrave;y em n&oacute;i chia tay anh đ&atilde; xin được việc l&agrave;m, anh ho&agrave;n to&agrave;n kh&ocirc;ng muốn dựa dẫm v&agrave;o gia đ&igrave;nh m&igrave;nh, anh muốn tự m&igrave;nh lo lắng cho em, nhưng c&oacute; lẽ em đ&atilde; biết qu&aacute; trễ&hellip;</p> <p>Anh đ&atilde; kh&ocirc;ng giữ em lại. Nhưng anh cũng đ&atilde; đ&uacute;ng khi cho m&igrave;nh thời gian để tự bước tr&ecirc;n ch&acirc;n m&igrave;nh rồi một ng&agrave;y cũng ch&iacute;nh đ&ocirc;i ch&acirc;n ấy sẽ bước về ph&iacute;a em, k&eacute;o em về ph&iacute;a anh&hellip;</p> <p>Anh đ&atilde; kiếm ra những đồng tiền tự ch&iacute;nh sức của m&igrave;nh, anh đ&atilde; biết sống kh&ocirc;ng dựa dẫm v&agrave;o gia đ&igrave;nh, anh cũng biết kh&oacute; khăn l&agrave; g&igrave;. Anh cũng biết t&uacute;ng thiếu l&agrave; g&igrave;, đ&oacute;i cực l&agrave; g&igrave;. Anh tập nếm đủ những thứ em đ&atilde; phải cố gắng để nếm&hellip;</p> <p>Anh biết, em đ&atilde; từng nghĩ anh v&agrave; em ở&nbsp;hai bậc thang kh&aacute;c nhau,&nbsp;hai thế giới kh&aacute;c nhau&hellip; Những c&aacute;i sống sung sướng th&igrave; kh&ocirc;ng dung nạp nỗi những người cơ cực&hellip;</p> <p>Anh cũng biết, em đ&atilde; nghĩ m&igrave;nh kh&ocirc;ng thể n&agrave;o đủ sức bước v&agrave;o đứng c&ugrave;ng một thế giới với anh, v&igrave; vậy em đ&atilde; quyết định bỏ cuộc, quyết định chấm dứt t&igrave;nh y&ecirc;u của&nbsp;hai đứa để anh c&oacute; thể c&oacute; được hạnh ph&uacute;c đ&uacute;ng vị tr&iacute; của m&igrave;nh&hellip;</p> <p>Tới b&acirc;y giờ, em c&oacute; biết anh chỉ c&oacute; một c&acirc;u trả lời duy nhất hay kh&ocirc;ng? Em l&agrave; hạnh ph&uacute;c của anh, chỉ em m&agrave; th&ocirc;i&hellip;</p> <p>Nếu em kh&ocirc;ng đủ sức bước về ph&iacute;a anh, bước v&agrave;o thế giới của anh th&igrave; anh sẽ l&agrave; người bước về ph&iacute;a em, sẽ l&agrave; người bước v&agrave;o thế giới của em&hellip; V&igrave; anh y&ecirc;u em&hellip;</p> <p>Ho&agrave;ng Tr&acirc;m của anh, đợi anh nh&eacute;, anh sẽ l&agrave;m em hiểu rằng anh c&oacute; thể bảo vệ v&agrave; lo lắng cho em, đừng lo! Anh sẽ bước về ph&iacute;a em m&agrave;&hellip;</p> </div></div></div><div class="field field-name-field-danh-muc field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Danh mục:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">Câu chuyện tình yêu</a></div></div></div><div class="field field-name-field-tags-bb field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Tags:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/nhung-cau-chuyen-tinh-yeu">NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU</a></div></div></div><div class="field field-name-field-anh field-type-image field-label-above"><div class="field-label">Ảnh miêu tả:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><img src="http://monngonmoingay.net.vn/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1346226645_anh-se-den-ben-em1.jpg" width="200" height="200" alt="" /></div></div></div> Fri, 05 Apr 2013 01:57:49 +0000 lovelife_girl 2236 at http://monngonmoingay.net.vn Câu chuyện Hẹn ước quay về http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu/cau-chuyen-hen-uoc-quay-ve <div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"><div class="field-items"><div class="field-item even"><p class="rtejustify">Ki&ecirc;n v&iacute;t ga đều, chiếc xe m&aacute;y đưa hai người lướt nhanh tr&ecirc;n con đường quốc lộ thẳng tắp, gi&oacute; từ c&aacute;nh đồng của một ng&agrave;y h&egrave; m&aacute;t mẻ hiếm khẽ hoi l&ugrave;a v&agrave;o mặt v&agrave; t&agrave; &aacute;o l&agrave;m anh thấy trong l&ograve;ng l&acirc;ng l&acirc;ng v&agrave; buồn man m&aacute;c. Anh nghe hương cỏ dại của đồng qu&ecirc; v&ograve;ng quấn v&agrave;o t&agrave; &aacute;o, v&agrave; hương nồng của l&uacute;a mới gặt bay quanh suy nghĩ của anh, hương vị của đồng qu&ecirc; thấm v&agrave;o suy nghĩ anh, l&agrave;m anh hồi tưởng rất nhiều về tuổi thơ đang được t&aacute;i hiện trong đầu &oacute;c m&igrave;nh như một cuốn phim quay chậm. Gần 9h s&aacute;ng, &aacute;nh nắng sau cơn mưa đ&ecirc;m qua bắt đầu vẽ l&ecirc;n tr&ecirc;n nền trời những mảng m&agrave;u s&aacute;ng dần.</p> <p class="rtejustify"><em>- Sắp đến nơi rồi phải kh&ocirc;ng ạ? </em>- Giọng Thư nhẹ nh&agrave;ng hắt l&ecirc;n từ ph&iacute;a sau cũng kh&ocirc;ng khỏi l&agrave;m Ki&ecirc;n giật m&igrave;nh, v&ugrave;ng vẫy tho&aacute;t khỏi những suy nghĩ mơ hồ v&agrave; mi&ecirc;n man.</p> <p class="rtejustify"><em>- Ừm, sắp đến rồi em, đ&acirc;y l&agrave; qu&ecirc; hương anh. Trong l&ograve;ng anh, n&oacute; l&agrave; một nơi tr&ugrave; ph&uacute;, gi&agrave;u t&igrave;nh y&ecirc;u thương v&agrave; tuyệt đẹp</em> &ndash; Ki&ecirc;n n&oacute;i b&acirc;ng quơ, th&uacute; thật anh kh&ocirc;ng nghĩ ra điều g&igrave; hơn để n&oacute;i với Thư l&uacute;c n&agrave;y, h&igrave;nh ảnh của qu&ecirc; hương nhắc nhớ với anh qu&aacute; nhiều về thứ gọi l&agrave; qu&aacute; khứ.</p> <p class="rtejustify">Kh&aacute;c hẳn với l&ograve;ng Ki&ecirc;n, Thư thấy được cảm gi&aacute;c bối rối v&agrave; hồi hộp hiện hữu trong l&ograve;ng m&igrave;nh, n&agrave;ng mở t&uacute;i ra, soi gương v&agrave; nh&igrave;n v&agrave;o đồng hồ tr&ecirc;n điện thoại. Ki&ecirc;n l&agrave; <strong>mối t&igrave;nh đầu</strong> của n&agrave;ng, hai người đ&atilde; hẹn h&ograve; một c&aacute;ch &iacute;t c&ocirc;ng khai trong v&ograve;ng hai năm rồi, đ&acirc;y l&agrave; lần đầu ti&ecirc;n Ki&ecirc;n đưa n&agrave;ng về gặp bố mẹ anh. N&agrave;ng đang thầm tưởng tượng ra bố mẹ v&agrave; em trai anh sẽ tr&ocirc;ng như thế n&agrave;o. Thư lặng im v&agrave; thở khe khẽ, n&agrave;ng nghe tim m&igrave;nh đập mạnh, m&ugrave;i hoa oải hương phả ra từ cơ thể Ki&ecirc;n gợi trong Thư nhiều x&uacute;c cảm, những cảm x&uacute;c y&ecirc;u thương, nhiều th&ecirc;m nữa động đậy v&agrave; run run trong l&ograve;ng Thư một c&aacute;ch m&atilde;nh liệt.</p> <p class="rtejustify">Ki&ecirc;n kh&ocirc;ng nghĩ đến Thư, anh kh&ocirc;ng quay đầu lại, đ&ocirc;i mắt anh nheo nheo bởi &aacute;nh nắng v&agrave; những d&ograve;ng suy nghĩ đầy l&ecirc;n trong anh như nước triều cuốn, Ki&ecirc;n rẽ v&agrave;o một con đường nhỏ xuy&ecirc;n giữa c&aacute;nh đồng, v&agrave; chạy dọc con đường l&agrave; những c&acirc;y cau thẳng tắp tr&ocirc;ng xa như một đường viền duy&ecirc;n d&aacute;ng. Ki&ecirc;n l&aacute;i xe đi v&agrave;o kh&ocirc;ng s&acirc;u, v&agrave; đỗ lại ở một ng&ocirc;i nh&agrave; cấp 4 nhỏ b&eacute; nằm giữa một khu vườn rộng lớn v&agrave; xanh mướt, to&agrave;n l&agrave; những c&acirc;y cối đang trỗi dậy sau cơn mưa v&agrave; vươn m&igrave;nh đ&oacute;n &aacute;nh s&aacute;ng. Ki&ecirc;n đỗ xe lại, đưa tay mở then chốt ở ph&iacute;a trong cửa, Thư thấy l&ograve;ng n&agrave;ng x&aacute;ch t&uacute;i qu&agrave; đ&atilde; chuẩn bị sẵn v&agrave; bước v&agrave;o trong s&acirc;n một c&aacute;ch e d&egrave;.</p> <p class="rtejustify">S&acirc;n nh&agrave; được l&aacute;t gạch b&aacute;t đ&atilde; phai m&agrave;u, v&agrave; mảnh vườn trước nh&agrave; được trồng rất nhiều hoa hồng rất đẹp. Vườn hoa hồng với nhiều m&agrave;u kh&aacute;c nhau đang lung linh dưới &aacute;nh nắng, v&agrave; m&ugrave;i hương của những b&ocirc;ng hồng được nở trong tự nhi&ecirc;n dội l&ecirc;n thơm ng&aacute;t. Thư kh&ocirc;ng giấu được hồi hộp khi ngần ngừ chờ đợi Ki&ecirc;n để c&ugrave;ng bước v&agrave;o căn nh&agrave;. Một b&aacute;c trai tuổi qu&aacute; trung ni&ecirc;n, m&aacute;i t&oacute;c hoa r&acirc;m, d&aacute;ng người mảnh nhỏ rất giản dị chạy ra đ&oacute;n 2 người. Vừa nh&igrave;n thấy Ki&ecirc;n, b&aacute;c trai nở nụ cười tươi v&agrave; khẽ vẫy hai người.</p> <p class="rtejustify"><em>- Ki&ecirc;n về rồi &agrave; con? Bạn con đ&acirc;y &agrave;?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Ch&aacute;u ch&agrave;o b&aacute;c</em> &ndash; Thư c&uacute;i đầu rất k&iacute;nh cẩn.</p> <p class="rtejustify"><em>- Hai con v&agrave;o nh&agrave; đi.</em></p> <p class="rtejustify">Ki&ecirc;n v&agrave; b&aacute;c trai n&oacute;i chuyện rất l&acirc;u, to&agrave;n những <a href="http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">c&acirc;u chuyện</a> về những ai Thư kh&ocirc;ng hiểu, n&agrave;ng đưa mắt nh&igrave;n quanh những đồ đạc được b&agrave;i tr&iacute; trong nh&agrave; v&agrave; trong mắt của&nbsp;hai người đang ngồi gần n&agrave;ng. N&agrave;ng bắt đầu suy nghĩ về những lời n&oacute;i của Ki&ecirc;n về gia đ&igrave;nh m&igrave;nh, rằng bố mẹ anh đều l&agrave; doanh nh&acirc;n, v&agrave; đ&acirc;y c&oacute; vẻ như l&agrave; một gia đ&igrave;nh l&agrave;m n&ocirc;ng nghiệp, bao quanh ng&ocirc;i nh&agrave; n&agrave;y l&agrave; đồng ruộng v&agrave; vườn tược rất sum su&ecirc;.</p> <p class="rtejustify"><em>- Trung chưa được nghỉ h&egrave; hả bố? H&ocirc;m qua em vừa gọi điện rủ con đi đ&aacute;nh b&oacute;ng b&agrave;n.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- N&oacute; chưa, đang thi nốt mấy m&ocirc;n cuối, n&oacute; n&oacute;i đi học xa, nhớ nh&agrave; lắm, l&uacute;c n&agrave;o cũng muốn về gặp bố mẹ</em> &ndash; B&aacute;c trai lại cười.</p> <p class="rtejustify">Thư thấy bối rối, v&igrave; theo lời Ki&ecirc;n kể th&igrave; anh c&oacute; em g&aacute;i chứ kh&ocirc;ng phải em trai, người m&agrave; Ki&ecirc;n gọi l&agrave; bố n&agrave;y, khiến Thư ho&agrave;i nghi. Thư nh&igrave;n quanh, ng&ocirc;i nh&agrave; ba gian, được b&agrave;y biện rất đơn sơ, c&oacute; điều, tr&ecirc;n tường được treo một c&acirc;y vĩ cầm l&agrave;m n&agrave;ng rất ch&uacute; &yacute; v&agrave; buột miệng hỏi.</p> <p class="rtejustify"><em>- B&aacute;c ơi, nh&agrave; m&igrave;nh c&oacute; ai chơi vĩ cầm hả b&aacute;c?</em></p> <p class="rtejustify">C&acirc;u hỏi c&oacute; ch&uacute;t ng&acirc;y thơ của Thư l&agrave;m b&aacute;c trai lộ r&otilde; vẻ bối rối. Ki&ecirc;n đ&atilde; nhanh ch&oacute;ng chen v&agrave;o.</p> <p class="rtejustify"><em>- Đ&oacute; l&agrave; đ&agrave;n của anh, anh đ&atilde; chơi khi nhỏ.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Tại b&acirc;y giờ anh to&agrave;n chơi ghi ta.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Ừm </em>&ndash; Ki&ecirc;n hiền hậu.</p> <p class="rtejustify">-<em> Bố ơi, con đưa Thư đi một l&aacute;t bố nh&eacute;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Ừ, bố xuống bếp nấu cơm, l&aacute;t hai đứa về ăn cơm.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Kh&ocirc;ng, bố để l&aacute;t nữa ch&uacute;ng con về sẽ nấu. M&agrave; mẹ sắp về chưa hả bố, con muốn đưa Thư đến ch&agrave;o mẹ.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Sắp về rồi, giờ n&agrave;y sắp v&atilde;n chợ rồi m&agrave; con.</em> Người đ&agrave;n &ocirc;ng nh&igrave;n Ki&ecirc;n v&agrave; Thư thật &acirc;u yếm. Thư thấy trong l&ograve;ng vui vui, n&agrave;ng nhoẻn miệng cười thật hồn nhi&ecirc;n.</p> <p class="rtejustify">Ki&ecirc;n dắt tay n&agrave;ng đi qua c&aacute;nh cổng m&agrave;u đỏ c&oacute; gi&agrave;n hoa giấy xinh xinh, trời nắng hồng tươi, v&agrave; hơi ẩm từ kh&ocirc;ng kh&iacute; bay l&ecirc;n theo từng cơn gi&oacute; nhẹ, Ki&ecirc;n siết chặt tay Thư, đưa n&agrave;ng đi tr&ecirc;n những thửa ruộng đ&atilde; được cấy, m&agrave; l&uacute;a non đ&atilde; vươn l&ecirc;n mơn mởn, nh&igrave;n thật th&iacute;ch mắt. Thư ngước nh&igrave;n Ki&ecirc;n, ch&agrave;ng trai m&agrave; n&agrave;ng y&ecirc;u, rực rỡ dưới &aacute;nh nắng, Ki&ecirc;n đẹp v&agrave; cao lớn như một bức tượng s&aacute;p. &Aacute;nh nắng l&agrave;m Thư nh&igrave;n r&otilde; gương mặt anh, v&agrave; nhận ra, tr&ecirc;n gương mặt anh hiện r&otilde; một vẻ buồn rũ v&agrave; trầm ng&acirc;m.</p> <p class="rtejustify"><em>- Đ&oacute; kh&ocirc;ng phải l&agrave; bố anh, v&agrave; cũng kh&ocirc;ng phải l&agrave; nh&agrave; anh đ&uacute;ng kh&ocirc;ng? </em>Thư bối rối.</p> <p class="rtejustify">Ki&ecirc;n mỉm cười, nh&igrave;n Thư, buồn b&atilde;:</p> <p class="rtejustify"><em>- Em đ&uacute;ng rồi. Đ&oacute; l&agrave; bố nu&ocirc;i của anh. Chiều nay anh sẽ đưa em về gặp bố mẹ anh. V&igrave; bố mẹ nu&ocirc;i của anh, họ muốn gặp em.</em></p> <p class="rtejustify">H&ocirc;m nay, đi với Thư anh kh&ocirc;ng n&oacute;i nhiều như mọi ng&agrave;y, k&yacute; ức của ng&agrave;y xưa đang quay về l&agrave;m Ki&ecirc;n buồn b&atilde;. Anh đang đưa Thư đến thăm mộ của Cầm, mối t&igrave;nh đầu của anh. Với ai cũng vậy th&ocirc;i, mối t&igrave;nh đầu l&agrave; mối t&igrave;nh s&acirc;u nặng để khắc ghi. Ki&ecirc;n c&ograve;n nhớ những th&aacute;ng ng&agrave;y anh c&ograve;n ở b&ecirc;n Cầm. Cầm kh&ocirc;ng hẳn l&agrave; một c&ocirc; g&aacute;i đẹp, nhưng trong c&ocirc;, c&oacute; n&eacute;t tinh kh&ocirc;i, dịu d&agrave;ng hiếm c&oacute;.</p> <p class="rtejustify">Cầm v&agrave; anh học chung lớp với nhau từ nhỏ. Ch&iacute;nh vẻ đẹp t&acirc;m hồn của Cầm đ&atilde; l&agrave;m anh đắm, anh c&ograve;n nhớ, hồi nhỏ, Cầm hay để t&oacute;c d&agrave;i, m&aacute;i t&oacute;c kh&ocirc;ng thẳng, m&agrave; loăn quăn, Cầm c&oacute; nước da trắng ngần, tr&ocirc;ng n&agrave;ng mỏng manh, n&agrave;ng hay mặc &aacute;o trắng. Mỗi s&aacute;ng sớm, Ki&ecirc;n hay thấy Cầm ở giữa vườn hoa, n&agrave;ng đẹp tựa hồ một con bướm trắng. Ki&ecirc;n y&ecirc;u n&agrave;ng được gần 3 năm, th&igrave; vấp phải sự phản đối gay gắt của gia đ&igrave;nh. Bố mẹ Ki&ecirc;n đều l&agrave; doanh nh&acirc;n th&agrave;nh đạt, họ muốn anh kết h&ocirc;n với con của bạn m&igrave;nh để siết chặt mối quan hệ của m&igrave;nh, chứ kh&ocirc;ng muốn l&agrave;m th&ocirc;ng gia với gia đ&igrave;nh một n&ocirc;ng d&acirc;n b&igrave;nh thường.</p> <p class="rtejustify">Ki&ecirc;n vẫn nhớ những th&aacute;ng ng&agrave;y c&ugrave;ng Cầm đi bộ v&ograve;ng quanh c&aacute;nh đồng n&agrave;y, hay những vườn hoa hồng rực nắng, những vườn c&acirc;y ăn quả sum su&ecirc; của gia đ&igrave;nh Cầm. Anh đ&atilde; c&ugrave;ng Cầm đi khắp nơi, trải qua bao nhi&ecirc;u vui sướng, đau khổ. Cầm kh&ocirc;ng giỏi về &acirc;m nhạc, nhưng rất chăm chỉ, những đ&ecirc;m dưới trăng, anh thường trốn nh&agrave; đến gặp Cầm, anh dạy n&agrave;ng chơi vĩ cầm, y&ecirc;u Ki&ecirc;n, Cầm đ&atilde; cố gắng học đ&agrave;n, v&agrave; chơi đến khi giỏi như một nhạc c&ocirc;ng. Ki&ecirc;n thấy trong tưởng tượng, sau bao nhi&ecirc;u năm rồi, h&igrave;nh b&oacute;ng của Cầm vẫn c&ograve;n vẹn nguy&ecirc;n tr&ecirc;n c&aacute;nh đồng n&agrave;y, vẫn m&agrave;u &aacute;o trắng tinh kh&ocirc;i ấy, v&agrave; vẫn nụ cười trong veo v&agrave; đầy hy vọng, cho đến ph&uacute;t cuối anh gặp Cầm. N&agrave;ng vẫn nở nụ cười trong veo ấy. <u>Qu&aacute; khứ</u> l&agrave; một vết thương trong anh, m&atilde;i m&atilde;i c&ograve;n đau, m&atilde;i m&atilde;i thổn thức v&agrave; bất tử.</p> <p class="rtejustify">Ki&ecirc;n c&ograve;n nhớ, thời điểm đ&oacute; l&agrave; đầu năm Ki&ecirc;n v&agrave; Cầm học lớp 12. Hai người vẫn hay ngồi tr&ecirc;n c&aacute;nh đồng n&agrave;y. Hai người c&ugrave;ng thức dậy v&agrave; t&igrave;m gặp nhau trong &aacute;nh b&igrave;nh minh, đến chiều, khi tan học, hai người lại c&ugrave;ng nhau đứng đợi ho&agrave;ng h&ocirc;n bu&ocirc;ng, đ&ecirc;m đến, anh lại nắm tay Cầm ngồi nhặt &aacute;nh trăng rơi tr&ecirc;n s&ocirc;ng.</p> <p class="rtejustify"><em>- Cầm &agrave;, năm nay anh sẽ đi học Quản trị kinh doanh của trường Kinh tế quốc d&acirc;n.</em></p> <p class="rtejustify">Cầm nh&igrave;n Ki&ecirc;n &acirc;u yếm, khẽ nắm lấy b&agrave;n tay anh.</p> <p class="rtejustify"><em>- D&ugrave; anh c&oacute; đi đ&acirc;u, l&agrave;m g&igrave;, em lu&ocirc;n ủng hộ anh m&agrave;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Thế c&ograve;n em, em c&oacute; định đi học để trở th&agrave;nh một b&aacute;c sĩ như em mong ước kh&ocirc;ng?</em></p> <p class="rtecenter"><img alt="Hẹn ước quay về, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, moi tinh dau, qua khu, noi dau, hanh phuc, yeu nhau, ben nhau, ra di, noi nho, vet thuong long, chuyen tinh cam dong" src="/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1347010445-hen-uoc-quay-ve-11.jpg" style="width: 400px; height: 266px;" /></p> <p class="rtecenter">Thư thấy l&ograve;ng đau nh&oacute;i, long lanh nước mắt nh&igrave;n Ki&ecirc;n, c&ocirc; siết tay Ki&ecirc;n thật chặt (Ảnh minh họa)</p> <p class="rtejustify"><em>- Dạ kh&ocirc;ng</em> - Cầm c&uacute;i mặt, xấu hổ - <em>Bố n&oacute;i muốn em ở nh&agrave; chăm vườn với bố mẹ, bố mẹ em kh&ocirc;ng c&oacute; đủ tiền để nu&ocirc;i em trong ngần ấy thời gian </em>- Cầm lại nh&igrave;n xa xăm -&nbsp; <em>N&ecirc;n l&agrave; thi tốt nghiệp xong, em sẽ kh&ocirc;ng thi đại học. Ki&ecirc;n &agrave;, anh c&oacute; thất vọng v&igrave; em kh&ocirc;ng?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Kh&ocirc;ng, anh kh&ocirc;ng bao giờ thất vọng v&igrave; em cả, chỉ cần em tin v&agrave; y&ecirc;u anh. Anh sẽ đi học để trở th&agrave;nh một doanh nh&acirc;n t&agrave;i giỏi, anh sẽ quay về cưới em l&agrave;m vợ. Anh hứa đấy, nhất định anh sẽ quay về.</em></p> <p class="rtejustify">Cầm rớt nước mắt, n&agrave;ng kh&oacute;c, n&agrave;ng &ocirc;m gh&igrave; lấy v&agrave; cảm nhận thấy t&igrave;nh y&ecirc;u đang nồng thở, tr&agrave;n trề tr&ecirc;n khu&ocirc;n ngực vạm vỡ của Ki&ecirc;n.</p> <p class="rtejustify"><em>- Ki&ecirc;n &agrave;, d&ugrave; c&oacute; thế n&agrave;o, em sẽ đợi anh quay về, nhất định em sẽ đợi anh quay về.</em></p> <p class="rtejustify">Ki&ecirc;n lại nhớ về qu&aacute; khứ, anh c&oacute; cảm gi&aacute;c như Cầm lại đang ở gần anh, rất gần anh, anh đảo mắt nh&igrave;n quanh c&aacute;nh đồng hoang vắng b&oacute;ng người, để t&igrave;m Cầm, nhưng quanh anh chỉ c&oacute; Thư. Thư im lặng, khẽ ngắm nh&igrave;n c&aacute;i b&oacute;ng của hai người đổ xuống c&aacute;nh đồng, khi nắng c&ograve;n ấm. Thư thấy b&agrave;n tay Ki&ecirc;n ấm, ướt đẫm mồ h&ocirc;i v&agrave; thỉnh thoảng lại run run l&ecirc;n v&igrave; x&uacute;c động. Ki&ecirc;n đeo k&iacute;nh đen để che đi đ&ocirc;i mắt đang ướt nh&ograve;e v&igrave; nước mắt khi nhớ lại mối t&igrave;nh đầu. 5 năm trước đ&acirc;y, Ki&ecirc;n đ&atilde; từng nắm tay Cầm đi tr&ecirc;n c&aacute;nh đồng n&agrave;y, niềm <a href="http://monngonmoingay.net.vn/gia-dinh-va-xa-hoi/lam-sao-de-giu-gin-hanh-phuc-gia-dinh-bi-quyet-giu-gin-hanh-phuc-gia-dinh" title="Làm sao để giữ gìn hạnh phúc gia đình - Bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình">hạnh ph&uacute;c</a> trong&nbsp;hai người tỏa &aacute;nh rồi kết tinh th&agrave;nh những lời thề nguyền sẽ quay về t&igrave;m lại nhau, bất kỳ gi&aacute; n&agrave;o.</p> <p class="rtejustify">C&aacute;i chết đột ngột của Cầm đ&atilde; l&agrave;m đảo lộn v&agrave; kết th&uacute;c tất cả. Ki&ecirc;n nhớ, Ki&ecirc;n đ&atilde; &ocirc;m c&aacute;i x&aacute;c trắng bệch của Cầm v&agrave; kh&oacute;c cho đến khi t&acirc;m hồn chết lặng. Anh thấy thể x&aacute;c v&agrave; t&acirc;m hồn đau như bị ai giết chết. Nhiều ng&agrave;y sau đ&oacute; với Ki&ecirc;n l&agrave; chuỗi ng&agrave;y n&iacute;n lặng v&agrave; t&ecirc; dại. Anh bắt đầu uống rượu v&agrave; h&uacute;t thuốc để t&igrave;m qu&ecirc;n v&agrave; tự d&agrave;y v&ograve; bản th&acirc;n. Những đ&ecirc;m trăng s&aacute;ng, d&aacute;t bạc l&ecirc;n d&ograve;ng s&ocirc;ng v&agrave; những ngọn c&acirc;y trĩu quả, Ki&ecirc;n thường đi lang thang trong đ&ecirc;m, v&agrave; trong nỗi nhớ Cầm c&agrave;ng l&uacute;c c&agrave;ng tr&agrave;o l&ecirc;n đau đớn.</p> <p class="rtejustify">Ki&ecirc;n thường kh&ocirc;ng ngủ được mỗi đ&ecirc;m, anh đến mộ của Cầm v&agrave; chơi đ&agrave;n vĩ cầm cho Cầm nghe, n&oacute;i chuyện với Cầm v&agrave; ngắt những l&aacute; cỏ tr&ecirc;n mộ của n&agrave;ng v&agrave; bỏ v&agrave;o miệng. Cũng c&oacute; l&uacute;c Ki&ecirc;n nằm nổi tr&ecirc;n d&ograve;ng s&ocirc;ng v&agrave; nhớ lại những khi được đi bơi c&ugrave;ng Cầm, cho đến khi người ta nh&igrave;n thấy v&agrave; l&ocirc;i anh l&ecirc;n bờ v&igrave; nghĩ anh định tự tử.</p> <p class="rtejustify">Kh&ocirc;ng chịu đựng được cảnh suy sụp v&agrave; đau khổ của con trai, bố mẹ Ki&ecirc;n gửi anh v&agrave;o trại t&acirc;m thần. Khi tỉnh lại, Ki&ecirc;n một mực đ&ograve;i về v&agrave; đ&aacute;nh lại những b&aacute;c sĩ đang c&oacute; &yacute; định ngăn cản anh. Cho đến khi bố mẹ của Cầm đến n&oacute;i chuyện với anh, họ muốn nhận anh l&agrave;m con nu&ocirc;i. Ki&ecirc;n đ&atilde; kh&oacute;c v&agrave; sụp lạy, m&agrave; miệng chỉ n&oacute;i một c&acirc;u kh&oacute; hiểu:</p> <p class="rtejustify"><em>- L&agrave; con kh&ocirc;ng tốt với Cầm, l&agrave; con c&oacute; lỗi với bố mẹ.</em></p> <p class="rtejustify">Từ đ&oacute;, Ki&ecirc;n chuyển đến ở nh&agrave; Cầm cho đến khi anh tr&uacute;ng tuyển đại học v&agrave; ra H&agrave; Nội học. Anh rất mực k&iacute;nh trọng bố mẹ của Cầm, họ l&agrave; những người n&ocirc;ng d&acirc;n hiền l&agrave;nh, hồn hậu v&agrave; thương người. Sau khi Cầm mất đi, họ cũng rất &aacute;m ảnh v&agrave; đau buồn, họ đ&atilde; ở b&ecirc;n nhau để đ&ugrave;m bọc v&agrave; che chở cho nhau...</p> <p class="rtejustify">Ki&ecirc;n đ&atilde; sống những năm th&aacute;ng sinh vi&ecirc;n chật hẹp, c&ocirc; đơn v&agrave; buồn tẻ, cho đến khi anh gặp được Thư. Một c&ocirc; g&aacute;i đẹp v&agrave; hiền h&ograve;a như một dải m&acirc;y trắng v&agrave; một t&acirc;m hồn trong vắt, nhạy cảm v&agrave; tinh tế. Thư ch&iacute;nh l&agrave; chiếc cầu, l&agrave; liều thuốc cứu tho&aacute;t anh khỏi những &aacute;m ảnh trong qu&aacute; khứ. Ki&ecirc;n kh&ocirc;ng bao giờ kể qu&aacute; nhiều về qu&aacute; khứ cho Thư nghe, đối với anh, qu&aacute; khứ ấy l&agrave; một vết thương kh&ocirc;ng bao giờ liền miệng, mỗi lần nhắc lại chỉ khiến t&acirc;m hồn v&agrave; thể x&aacute;c Ki&ecirc;n th&ecirc;m đau đớn v&agrave; d&agrave;y v&ograve;, đ&atilde; c&oacute; lần Thư hỏi Ki&ecirc;n, nhưng Ki&ecirc;n thường lảng tr&aacute;nh v&agrave; che giấu. Anh đ&atilde; trưởng th&agrave;nh nhiều sau c&aacute;i chết của Cầm, v&agrave; so với ng&agrave;y c&ograve;n b&ecirc;n Cầm.</p> <p class="rtejustify">Ki&ecirc;n hay đưa Thư đi khắp nơi trong th&agrave;nh phố, c&ugrave;ng Thư ngắm b&igrave;nh minh l&ecirc;n tr&ecirc;n s&ocirc;ng, ngắm ho&agrave;ng h&ocirc;n phản chiếu tr&ecirc;n hồ Gươm cổ k&iacute;nh v&agrave; tr&ecirc;n đền Ngọc Sơn trầm mặc. Ki&ecirc;n siết tay Thư tr&ecirc;n những đồi th&ocirc;ng r&igrave; r&agrave;o trong gi&oacute;, hay những d&ograve;ng s&ocirc;ng tĩnh lặng, vắng b&oacute;ng thuyền tr&ocirc;i. Ki&ecirc;n kh&ocirc;ng chơi vĩ cầm nữa, m&agrave; chơi guitar, anh tham gia một c&acirc;u lạc bộ guitar d&agrave;nh cho những người trẻ tuổi. Mỗi khi c&oacute; thời gian, anh thường đưa Thư đi khắp nơi, như để trốn tr&aacute;nh những cảm x&uacute;c buồn b&atilde; sẽ đầy l&ecirc;n trong anh khi anh ở một m&igrave;nh. V&agrave; hai người vẫn vui vẻ dạo chơi ngay cả khi bị th&aacute;m tử m&agrave; bố mẹ Ki&ecirc;n thu&ecirc;, theo d&otilde;i, truy đuổi. Thư l&agrave; một c&ocirc; g&aacute;i nhạy cảm, n&agrave;ng sợ Ki&ecirc;n tổn thương, n&ecirc;n chẳng bao giờ n&agrave;ng hỏi về qu&aacute; khứ hay nhắc nhớ g&igrave;, n&agrave;ng kh&ocirc;ng muốn gợi th&ecirc;m cho anh những đau l&ograve;ng, v&agrave; sợ nỗi đau ấy sẽ siết chặt lấy anh.</p> <p class="rtejustify">Trời đổ về trưa, mặt trời c&agrave;ng l&ecirc;n cao. Ki&ecirc;n vẫn nắm chặt tay Thư, trong l&uacute;c đầu &oacute;c c&ograve;n băn khoăn với những suy nghĩ m&ocirc;ng lung, anh c&uacute;i nh&igrave;n vẻ mặt của Thư v&agrave; hỏi n&agrave;ng:</p> <p class="rtejustify"><em>- Thư, nắng rồi, em c&oacute; mệt kh&ocirc;ng?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Em kh&ocirc;ng, anh mệt &agrave;?</em></p> <p class="rtejustify">Ki&ecirc;n nắm tay Thư, đi hết bờ ruộng thẳng tắp tr&ecirc;n c&aacute;nh đồng rộng m&ecirc;nh m&ocirc;ng v&agrave; xanh mượt m&agrave;u l&uacute;a non. Gi&oacute; đồng r&igrave; r&agrave;o thổi, quấn quanh t&agrave; &aacute;o của hai người, v&agrave; tr&ecirc;u đ&ugrave;a t&oacute;c Thư xanh mượt. Đi th&ecirc;m một đoạn nữa, trước mắt hai người l&agrave; những ng&ocirc;i mộ được xếp gần nhau, kh&aacute; thẳng h&agrave;ng v&agrave; ngay ngắn, đ&acirc;y l&agrave; khu nghĩa địa của người d&acirc;n trong v&ugrave;ng. Thư tho&aacute;ng ch&uacute;t bối rối, n&agrave;ng nh&igrave;n Ki&ecirc;n, rồi nh&igrave;n về ph&iacute;a những ng&ocirc;i mộ, tỏ &yacute; kh&ocirc;ng hiểu, nhưng &aacute;nh mắt n&agrave;ng rất buồn b&atilde;. Ki&ecirc;n dừng lại ở một ng&ocirc;i mộ đ&atilde; được sơn m&agrave;u trắng, của một c&ocirc; g&aacute;i t&ecirc;n Cầm, sinh c&ugrave;ng năm với Ki&ecirc;n. Ki&ecirc;n lặng lẽ, th&aacute;o k&iacute;nh đen ra, lau l&agrave;n nước mắt tr&ecirc;n đ&ocirc;i mắt đỏ hoe. Anh đặt tr&ecirc;n mộ Cầm một đ&oacute;a hoa hồng bạch thơm ng&aacute;t.</p> <p class="rtejustify">-<em> Cầm, anh tốt nghiệp rồi, anh đ&atilde; quay về như lời ước hẹn </em>&ndash; Ki&ecirc;n n&oacute;i khe khẽ. Rồi bỗng chốc anh quay sang, nh&igrave;n s&acirc;u v&agrave;o mắt Thư, m&atilde;nh liệt hơn:</p> <p class="rtejustify"><em>- Thư &agrave;, nghe anh n&agrave;y, anh rất y&ecirc;u em, v&agrave; muốn lấy em l&agrave;m vợ, từ ng&agrave;y ch&uacute;ng ta y&ecirc;u nhau đến giờ, em chưa bao giờ hỏi về qu&aacute; khứ của anh, anh biết em kh&ocirc;ng muốn l&agrave;m l&ograve;ng anh th&ecirc;m rạn vỡ v&agrave; đau khổ. Đ&acirc;y l&agrave; điều duy nhất m&agrave; anh giấu giếm kể từ ng&agrave;y ta y&ecirc;u nhau, anh muốn kể cho em, để em hiểu rằng, anh ch&acirc;n th&agrave;nh với em, v&agrave; muốn l&agrave; bạn tri kỷ với em cả cuộc đời của anh</em> - Thư nh&igrave;n Ki&ecirc;n, dường như cũng hiểu được điều g&igrave;, n&agrave;ng rưng rưng nước mắt, giọt nước mắt vỡ &ograve;a tr&ecirc;n m&ocirc;i n&agrave;ng đầy lắng như giọt ch&acirc;u.</p> <p class="rtejustify"><em>- C&ocirc; ấy l&agrave; Cầm, l&agrave; con g&aacute;i của b&aacute;c trai đ&oacute;, l&agrave; mối t&igrave;nh đầu của anh, v&agrave; từng l&agrave; người m&agrave; l&ograve;ng anh y&ecirc;u thương nhất, c&ocirc; ấy đ&atilde; mất trong một tai nạn c&aacute;ch đ&acirc;y 5 năm. V&agrave; Thư &agrave;, mẹ anh l&agrave; người g&acirc;y ra tai nạn đ&oacute; </em>- Ki&ecirc;n c&uacute;i mặt, khi nghĩ về những thời khắc đ&oacute; l&ograve;ng anh lại quặn thắt, anh lại chảy nước mắt.</p> <p class="rtejustify"><em>- V&igrave; sao lại l&agrave; mẹ anh</em>? - Thư ngạc nhi&ecirc;n.</p> <p class="rtejustify"><em>&ndash; B&agrave; đ&atilde; uống rượu v&agrave; say xỉn sau những đ&agrave;m ph&aacute;n bất th&agrave;nh để mua lại một c&ocirc;ng ty lớn. B&agrave; đ&atilde; l&aacute;i xe trong t&igrave;nh trạng mất tự chủ v&agrave; đ&acirc;m v&agrave;o&nbsp;một c&ocirc; g&aacute;i đi xe gắn m&aacute;y b&ecirc;n đường, anh thật kh&ocirc;ng ngờ, đ&oacute; lại ch&iacute;nh l&agrave; Cầm.</em></p> <p class="rtejustify">Qu&aacute; khứ thức dậy v&agrave; hiện hữu trong đầu Ki&ecirc;n th&agrave;nh những cảnh tượng thật đau đớn. Ki&ecirc;n nhớ, đ&oacute; l&agrave; một đ&ecirc;m m&ugrave;a đ&ocirc;ng rất lạnh, anh ngồi tr&ecirc;n b&agrave;n v&agrave; l&agrave;m những b&agrave;i tập t&iacute;ch ph&acirc;n. Bỗng c&oacute; điện thoại của mẹ.</p> <p class="rtejustify"><em>&ndash; Mẹ ạ </em>- Ki&ecirc;n nhấc m&aacute;y.</p> <p class="rtejustify"><em>- Ki&ecirc;n &agrave;, con d&ugrave;ng GPS đến chỗ mẹ được kh&ocirc;ng? Mẹ xảy ra chuyện rồi </em>- Chỉ nghe c&oacute; thế, Ki&ecirc;n lao đi tr&ecirc;n chiếc xe gắn m&aacute;y như một cơn gi&oacute;, phương tiện GPS b&aacute;o hiệu chiếc xe v&agrave; mẹ anh đang nằm ở một qu&atilde;ng rất vắng ở đường quốc lộ. Chưa đến nơi, Ki&ecirc;n ngầm hiểu được vấn đề, chiếc xe con của mẹ anh đang đứng lại trước một chiếc xe gắn m&aacute;y đổ kềnh, khiến những b&ocirc;ng hoa hồng đỏ bay tung ra, vương v&atilde;i tr&ecirc;n mặt đường. &ldquo;<em>Trời ơi, l&agrave; hoa hồng đỏ&rdquo;</em> - Ki&ecirc;n chột dạ, nhủ thầm. Ki&ecirc;n đỗ xe gần vụ tai nạn.</p> <p class="rtejustify"><em>- Mẹ, mẹ c&oacute; sao kh&ocirc;ng? C&oacute; chuyện g&igrave; vậy?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Ki&ecirc;n &agrave;, mẹ&hellip; mẹ đ&atilde; l&aacute;i xe trong khi say</em> &ndash; Ki&ecirc;n c&ograve;n ngửi thấy hơi thở mẹ nồng nặc m&ugrave;i rượu mạnh &ndash; <em>Mẹ đ&acirc;m phải c&ocirc; ấy rồi.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- C&ocirc; ấy? </em>Ki&ecirc;n hoảng hốt</p> <p class="rtejustify"><em>- Phải -</em> Mẹ Ki&ecirc;n kh&oacute;c, quay đi.</p> <p class="rtejustify">Ki&ecirc;n vội v&atilde; chạy đến, lay lay c&aacute;i x&aacute;c nằm b&ecirc;n đường với những vệt m&aacute;u đang th&acirc;m đen lại v&igrave; trời lạnh.</p> <p class="rtejustify"><em>- Cầm, Cầm ơi, em c&oacute; sao kh&ocirc;ng? V&igrave; sao người em lại nhiều m&aacute;u thế n&agrave;y? Em tỉnh lại đi, nh&igrave;n anh n&agrave;y, anh đến rồi, anh Ki&ecirc;n đ&acirc;y. Đừng nhắm mắt như thế, đừng l&agrave;m anh sợ, em biết l&agrave; anh l&agrave; kẻ nh&uacute;t nh&aacute;t m&agrave;. Em đau lắm phải kh&ocirc;ng? Cầm ơi, em h&atilde;y cố l&ecirc;n, anh sẽ đưa em v&agrave;o bệnh viện, rồi em sẽ tỉnh lại m&agrave;. Em đ&atilde; hứa với anh những g&igrave;? Em c&ograve;n nhớ kh&ocirc;ng? </em>&ndash; &Ocirc;m lấy c&aacute;i x&aacute;c bất động, Ki&ecirc;n kh&oacute;c &ograve;a. Những c&aacute;nh hồng tung ra từ hoa hồng trong th&ugrave;ng hoa của Cầm cũng th&acirc;m đen lại, Ki&ecirc;n tin đ&oacute; l&agrave; v&igrave; m&aacute;u của Cầm.</p> <p class="rtejustify"><em>- Mẹ ơi, mẹ l&agrave;m chết c&ocirc; ấy rồi. Tại sao lại l&agrave; c&ocirc; ấy? Tại sao lại l&agrave; người y&ecirc;u của con. Mẹ... Tại sao?</em></p> <p class="rtejustify">Mẹ Ki&ecirc;n đong đầy nước mắt, tiến lại gần:</p> <p class="rtejustify"><em>- Mẹ biết mẹ c&oacute; lỗi với con, con gọi cho cảnh s&aacute;t đi</em> - B&agrave; quay mặt đi.</p> <p class="rtejustify">Ki&ecirc;n tho&aacute;ng suy nghĩ v&agrave; quay đi, nh&igrave;n v&agrave;o trong khoảng kh&ocirc;ng đen đặc. Anh lau nước mắt v&agrave; v&ugrave;ng dậy. Anh n&acirc;ng mẹ dậy, v&agrave; đưa ch&igrave;a kh&oacute;a xe gắn m&aacute;y cho mẹ.</p> <p class="rtejustify">- Mẹ h&atilde;y cầm lấy v&agrave; về c&ocirc;ng ty đi. Chuyện ở đ&acirc;y, con sẽ lo. Con đ&atilde; mất Cầm rồi, con kh&ocirc;ng muốn mất th&ecirc;m mẹ.</p> <p class="rtejustify">N&oacute;i rồi, Ki&ecirc;n v&agrave;o xe &ocirc; t&ocirc;, quay ngược lại, ph&oacute;ng nhanh tr&ecirc;n đường quốc lộ, mất h&uacute;t. Nguy&ecirc;n nh&acirc;n của vụ tai nạn đ&atilde; kh&ocirc;ng được ph&aacute;t hiện.</p> <p class="rtejustify">Thư thấy l&ograve;ng đau nh&oacute;i, long lanh <em>nước mắt</em> nh&igrave;n Ki&ecirc;n, c&ocirc; siết tay Ki&ecirc;n thật chặt.</p> <p class="rtejustify"><em>- Chuyện xưa của anh em biết từ l&acirc;u rồi, em kh&ocirc;ng muốn nhắc nhớ, v&igrave; kh&ocirc;ng muốn khơi dậy th&ecirc;m nỗi buồn trong anh, em kh&ocirc;ng muốn l&agrave;m anh đau l&ograve;ng.</em></p> <p class="rtejustify">N&agrave;ng r&uacute;t trong chiếc t&uacute;i nhỏ, lấy ra một chiếc urgo, c&oacute; một h&igrave;nh tr&aacute;i tim m&agrave;u đỏ được n&agrave;ng vẽ l&ecirc;n miếng urgo, đưa v&agrave;o tay Ki&ecirc;n. Thư nắm tay Ki&ecirc;n lại, c&uacute;i xuống, h&ocirc;n l&ecirc;n tay Ki&ecirc;n.</p> <p class="rtejustify">Mặt trời biến mất, m&acirc;y đen k&eacute;o thật nhanh, Thư nghe &agrave;o &agrave;o những cơn gi&oacute; thổi, trời lại &acirc;m u, lại mưa...</p> </div></div></div><div class="field field-name-field-danh-muc field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Danh mục:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">Câu chuyện tình yêu</a></div></div></div><div class="field field-name-field-tags-bb field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Tags:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/nhung-cau-chuyen-tinh-yeu">NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU</a></div></div></div><div class="field field-name-field-anh field-type-image field-label-above"><div class="field-label">Ảnh miêu tả:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><img src="http://monngonmoingay.net.vn/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1347010451_hen-uoc-quay-ve1.jpg" width="200" height="200" alt="" /></div></div></div> Fri, 05 Apr 2013 01:51:16 +0000 lovelife_girl 2235 at http://monngonmoingay.net.vn Em sẽ mãi là chỗ dựa của anh http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu/em-se-mai-la-cho-dua-cua-anh <div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"><div class="field-items"><div class="field-item even"><p class="rtejustify"><em>- M&igrave;nh sẽ l&agrave; chỗ dựa của cậu.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Sống dựa v&agrave;o một thứ g&igrave; đ&oacute;&hellip;</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Em c&oacute; thể th&ocirc;i đi được kh&ocirc;ng? Dựa v&agrave;o thứ g&igrave; đ&oacute; th&igrave; đ&atilde; l&agrave;m sao, chẳng lẽ điều đ&oacute; l&agrave;m em bận l&ograve;ng đến vậy sao?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Phải, rất bận l&ograve;ng. V&igrave; anh kh&ocirc;ng phải l&agrave; em, v&igrave; ch&uacute;ng ta giống nhau nhưng anh tự do, c&ograve;n em phải dựa v&agrave;o những thứ n&agrave;y!</em></p> <p class="rtejustify">Gia L&acirc;m quỳ xuống bằng hai đầu gối đ&atilde; chai sần, d&ugrave;ng hết sức vẩy đ&ocirc;i tay giả ra trước mặt Gia Hưng. Sống một cuộc sống mặc cảm hơn 11 năm nay, L&acirc;m đau đớn mỗi lần đối diện với ch&iacute;nh h&igrave;nh ảnh của m&igrave;nh trong gương, dối diện với người anh song sinh của cậu. Đ&ocirc;i vai gầy khẽ run l&ecirc;n, L&acirc;m mở to mắt nh&igrave;n v&ocirc; hồn về ph&iacute;a xa xăm, để mặc những giọt nước mắt rơi l&atilde; ch&atilde;, mặc cho Hưng &ldquo;l&yacute; thuyết&rdquo; đủ điều.</p> <p class="rtejustify">C&aacute;ch đ&acirc;y 12 năm, c&oacute; nghĩa l&agrave; khi L&acirc;m vẫn l&agrave; một đứa b&eacute; 3 tuổi b&igrave;nh thường, l&agrave;nh lặn, cậu kh&ocirc;ng hề bị đem ra so b&igrave; với Hưng, v&igrave; hai đứa giống nhau như hai giọt nước. Rồi cho đến khi cả hai l&ecirc;n 4, sức khỏe của L&acirc;m yếu đi, cậu thường bị kh&oacute; thở, ngất xỉu đột ngột, b&aacute;c sĩ chuẩn đo&aacute;n cậu bị tim bẩm sinh v&agrave; phải nhập viện ngay. Một c&uacute; sốc d&agrave;nh cho đ&ocirc;i vợ chồng trẻ, nước mắt người cha kh&ocirc;ng thể rơi v&igrave; đ&atilde; bị nghẹn đắng nơi cổ họng, người mẹ trẻ chỉ c&ograve;n biết &ocirc;m con trai b&eacute; bỏng v&agrave;o l&ograve;ng, c&ocirc; rửa mặt bằng nước mắt mỗi ng&agrave;y trước khi L&acirc;m được nhập viện. Ca mổ diễn ra trong v&agrave;i giờ đồng hồ, hai ng&agrave;y tr&ocirc;i qua, kh&ocirc;ng ai nghe được tin tức g&igrave; của L&acirc;m từ ph&ograve;ng hồi sức. Năm ng&agrave;y sau, b&aacute;c sĩ cho mẹ cậu v&agrave;o thăm, nhưng người mẹ chết lặng khi nh&igrave;n con m&igrave;nh thoi th&oacute;p thở bằng b&igrave;nh oxy, ch&acirc;n tay bầm t&iacute;m một nửa dưới. C&ocirc; đứng lạnh người nh&igrave;n b&aacute;c sĩ, những g&igrave; &ocirc;ng ấy n&oacute;i khiến c&ocirc; kh&ocirc;ng c&ograve;n cảm nhận được vị mặn của <strong>nước mắt</strong> nữa, c&ocirc; chỉ thấy đắng, đắng đến đau đớn nơi tr&aacute;i tim.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Con trai của chị phải được tiến h&agrave;nh cắt bỏ tứ chi ngay, nếu kh&ocirc;ng sẽ nguy hiểm đến t&iacute;nh mạng. V&igrave; sức khỏe của ch&aacute;u qu&aacute; yếu, m&aacute;u lại dễ đ&ocirc;ng...&rdquo;</em> Vị b&aacute;c sĩ n&oacute;i rất nhiều, rất nhiều, nhưng người mẹ trẻ chỉ đứng lắc đầu kh&oacute;c l&oacute;c x&oacute;t thương cho con trai m&igrave;nh, h&agrave;ng loạt những ưu đ&atilde;i được đưa ra, người mẹ ngh&egrave;o chỉ c&ograve;n biết ngậm ng&ugrave;i gật đầu trước số phận của con trai m&igrave;nh &ndash; đồng &yacute; cắt bỏ tứ chi của L&acirc;m v&agrave; bệnh viện sẽ nu&ocirc;i cậu suốt đời.</p> <p class="rtejustify">Hai đứa lớn l&ecirc;n trong bệnh viện, ăn cơm bệnh viện, ngủ c&ugrave;ng bệnh nh&acirc;n, dường như nơi đ&acirc;y ch&iacute;nh l&agrave; nh&agrave; của ch&uacute;ng kể từ khi cha ch&uacute;ng về qu&ecirc; l&agrave;m thu&ecirc; kiếm tiền, để lại m&igrave;nh mẹ &ocirc;m hai đứa con thơ. Dần quen với cuộc sống to&agrave;n m&agrave;u trắng, L&acirc;m v&agrave; Hưng nhận được nhiều t&igrave;nh thương từ những người bệnh ở dăm bữa, nửa th&aacute;ng. Ai cũng thương mẹ con họ, nhưng c&agrave;ng ng&agrave;y, thứ t&igrave;nh thương ấy khiến L&acirc;m cảm thấy m&igrave;nh đang bị thương hại. &Aacute;nh mắt của mọi người nh&igrave;n cậu tr&igrave;u mến biết bao, cũng c&oacute; người rơi nước mắt, c&oacute; người &ocirc;m cậu v&agrave;o l&ograve;ng, c&oacute; người cho cậu nhiều đồ chơi, quần &aacute;o, nhưng rồi họ cũng ra về, l&atilde;ng qu&ecirc;n cậu b&eacute; kh&ocirc;ng c&oacute; tứ chi. 5 tuổi, L&acirc;m bắt đầu tập đi bằng ch&acirc;n giả, những bước đi đầu ti&ecirc;n sao m&agrave; kh&oacute; đến thế, cậu đ&atilde; nhiều lần &ograve;a kh&oacute;c chỉ v&igrave; qu&aacute; đau đớn bởi những c&uacute; vấp ng&atilde;, kh&ocirc;ng đi ch&acirc;n giả th&igrave; hai đầu gối cậu sẽ bị thương, mỗi lần như vậy l&ograve;ng người mẹ như bị chiếc dao sắc nhọn cứa v&agrave;o. 10 tuổi, bệnh viện l&agrave;m cho L&acirc;m đ&ocirc;i tay giả, n&oacute; khiến cậu bớt mặc cảm khi ra đường. Cuộc sống của L&acirc;m tưởng chừng sẽ tr&ocirc;i qua lặng lẽ cho đến khi Hưng v&agrave;o học cấp 3.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Đồ t&agrave;n phế v&ocirc; dụng!&rdquo; </em>- Cha của L&acirc;m đ&atilde; gọi cậu như vậy mỗi lần &ocirc;ng uống say. Phải rồi, v&igrave; L&acirc;m kh&ocirc;ng đi học, cậu chỉ học hết tiểu học rồi ở nh&agrave; v&igrave; cậu kh&ocirc;ng thể l&agrave;m nhiều hơn thế với đ&ocirc;i tay, đ&ocirc;i ch&acirc;n giả. Mỗi lần nh&igrave;n Hưng cắp s&aacute;ch đến trường, L&acirc;m ngồi một g&oacute;c trong căn ph&ograve;ng nồng nặc m&ugrave;i thuốc s&aacute;t tr&ugrave;ng để l&agrave;m g&igrave; cậu cũng kh&ocirc;ng biết, nhưng đơn giản chỉ v&igrave; L&acirc;m muốn như vậy th&ocirc;i. &ldquo;<em>Em ở nh&agrave; ngoan, anh sẽ về b&agrave;y cho em học.&rdquo; </em>- Hưng đ&atilde; n&oacute;i như vậy mỗi lần đi học, như một th&oacute;i quen, đ&oacute; l&agrave; c&acirc;u ch&agrave;o hỏi Hưng d&agrave;nh cho L&acirc;m trước khi ra khỏi nh&agrave; đến trường học. Điều đ&oacute; khiến L&acirc;m bớt đi phần n&agrave;o mặc cảm, c&oacute; lẽ v&igrave; vậy m&agrave; L&acirc;m mới ngồi một g&oacute;c, nhưng kh&ocirc;ng để l&agrave;m g&igrave; cả.</p> <p class="rtejustify">Một năm sau, gia đ&igrave;nh họ chuyển ra ngo&agrave;i, họ thu&ecirc; một ph&ograve;ng trọ gần chỗ Hưng đi học, bệnh viện sẽ chu cấp cho L&acirc;m mỗi th&aacute;ng 2 triệu để sinh hoạt. Mẹ cậu kiếm th&ecirc;m tiền bằng chiếc xe đẩy b&aacute;n nước, b&aacute;n caf&eacute; ngo&agrave;i vỉa h&egrave; trước cổng trường của Hưng. Người mẹ ngh&egrave;o chỉ học hết lớp 3, chập chững biết hết mặt chữ th&igrave; nghỉ học v&igrave; gia đ&igrave;nh qu&aacute; ngh&egrave;o, bởi thế, Hưng ch&iacute;nh l&agrave; niềm hy vọng của b&agrave;, một đứa con trai l&agrave;nh lặn, khỏe mạnh, kh&ocirc;i ng&ocirc;.</p> <p class="rtejustify">Rồi c&aacute;i tuổi bắt đầu xuất hiện những cảm x&uacute;c rung động đầu đời đến, v&igrave; Hưng học h&agrave;nh rất kh&aacute; v&agrave; cũng kh&ocirc;i ng&ocirc; n&ecirc;n kh&ocirc;ng &iacute;t bạn nữ viết thư tỏ t&igrave;nh với cậu. Nhưng cậu chỉ để &yacute; duy nhất một người, một c&ocirc; b&eacute; đ&atilde; từng xuất hiện trong bệnh viện, từng ở căn ph&ograve;ng cậu đ&atilde; sống, cũng từng mang căn bệnh giống như em trai cậu. Từ t&igrave;nh thương, cảm x&uacute;c nhiều hơn khi cậu v&ocirc; t&igrave;nh gặp lại c&ocirc; b&eacute; v&agrave;o đầu năm cấp 3, học chung lớp v&agrave; c&ocirc; b&eacute; c&agrave;ng ng&agrave;y c&agrave;ng xinh, kh&ocirc;ng c&ograve;n tiều tụy như l&uacute;c c&ocirc; c&ograve;n nằm trong bệnh viện nữa. Tự l&uacute;c n&agrave;o kh&ocirc;ng hay, cậu đ&atilde; d&agrave;nh một chỗ trong tr&aacute;i tim m&igrave;nh cho c&ocirc; bạn học chung lớp n&agrave;y.</p> <p class="rtejustify"><em>- Sống dựa v&agrave;o một thứ g&igrave; đ&oacute; c&oacute; mệt mỏi kh&ocirc;ng Lam?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Dĩ nhi&ecirc;n l&agrave; c&oacute; rồi, như Lam n&egrave;, sống dựa v&agrave;o thuốc, nếu kh&ocirc;ng c&oacute; thuốc, Lam c&oacute; thể ra đi bất cứ l&uacute;c n&agrave;o.</em></p> <p class="rtejustify">Nụ cười nhạt mang ch&uacute;t vẻ buồn buồn hiện tr&ecirc;n gương mặt hiền l&agrave;nh của Lam, Hưng thở d&agrave;i, nghĩ ngợi.</p> <p class="rtejustify"><em>- Vậy chẳng nhẽ cứ sống trong mệt mỏi nếu m&igrave;nh bắt buộc phải dựa v&agrave;o thứ g&igrave; đ&oacute; cả đời sao?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Cũng t&ugrave;y l&uacute;c th&ocirc;i Hưng ạ. Như Lam n&egrave;, c&oacute; những l&uacute;c ch&aacute;n gh&eacute;t những vi&ecirc;n thuốc v&ocirc; c&ugrave;ng, đ&oacute; l&agrave; l&uacute;c Lam đang chơi vui m&agrave; bị mẹ mắt đi uống thuốc. Nhưng khi Lam mệt mỏi thật sự, những vi&ecirc;n thuốc lại l&agrave; thứ duy tr&igrave;, tiếp th&ecirc;m sự sống cho Lam. H&igrave;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Cũng phải. Gi&aacute; như Gia L&acirc;m nghĩ được như vậy.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Lại c&oacute; chuyện g&igrave; xảy ra với L&acirc;m &agrave;?</em></p> <p class="rtejustify">Sự lo lắng hiện tr&ecirc;n gương mặt của Lam, Hưng nh&igrave;n Lam rồi thở d&agrave;i.</p> <p class="rtejustify"><em>- H&ocirc;m qua hai anh em Hưng lại c&atilde;i nhau, dạo n&agrave;y t&iacute;nh n&oacute; kỳ cục lắm, to&agrave;n n&oacute;i nhảm những chuyện kh&ocirc;ng đ&acirc;u.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Hưng đừng tr&aacute;ch L&acirc;m, Lam rất hiểu những g&igrave; m&agrave; L&acirc;m phải chịu, v&igrave; Lam cũng từng như vậy.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Ừm&hellip; c&oacute; lẽ Hưng đ&atilde; sai&hellip;</em></p> <p class="rtejustify">Gi&oacute; về chiều thổi mạnh hơn, từng l&agrave;n gi&oacute; quấn qu&yacute;t b&ecirc;n m&aacute;i t&oacute;c d&agrave;i của Lam, c&ocirc; b&eacute; nhắm mắt để cảm nhận luồng kh&ocirc;ng kh&iacute; trong l&agrave;nh của gi&oacute; mang đến. Ngồi b&ecirc;n cạnh, Hưng l&eacute;n nh&igrave;n c&ocirc; bạn, tr&aacute;i tim cậu đang đập nhanh hơn một nhịp v&agrave; cậu nhận ra c&oacute; lẽ thứ t&igrave;nh cảm m&igrave;nh d&agrave;nh cho Lam đ&atilde; lớn l&ecirc;n rất nhiều.</p> <p class="rtejustify">***</p> <p class="rtejustify">L&acirc;m đi ch&acirc;n giả, cậu cố gắng d&ugrave;ng răng để đeo tay giả. Xong xu&ocirc;i, L&acirc;m đi ra phụ mẹ b&aacute;n h&agrave;ng, tất cả những g&igrave; cậu c&oacute; thể gi&uacute;p mẹ l&agrave; nhắc lại cho mẹ những g&igrave; kh&aacute;ch đ&atilde; gọi, v&igrave; cậu c&oacute; tr&iacute; nhớ kh&aacute; tốt. Nhưng ngo&agrave;i việc đ&oacute; ra, cậu đến đ&acirc;y cũng v&igrave; muốn nh&igrave;n thấy một người, nh&igrave;n thấy nụ cười của người đ&oacute; d&agrave;nh cho cậu hay bất k&igrave; ai đi b&ecirc;n cạnh.</p> <p class="rtejustify"><em>- A, ch&agrave;o L&acirc;m, L&acirc;m ra phụ mẹ b&aacute;n h&agrave;ng hả? Hưng đang họp nh&oacute;m, chắc sắp ra rồi đ&oacute;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Ch&agrave;o Lam, Lam khỏe kh&ocirc;ng?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Ng&agrave;y n&agrave;o L&acirc;m cũng hỏi c&acirc;u n&agrave;y, kh&ocirc;ng thấy ch&aacute;n &agrave;? Sao L&acirc;m kh&ocirc;ng hỏi Lam được điểm cao kh&ocirc;ng, hay l&agrave; Lam đ&oacute;i bụng chưa chẳng hạn...</em></p> <p class="rtejustify">N&oacute;i xong, Lam nh&igrave;n mặt L&acirc;m vẫn đơ ra, c&ocirc; b&eacute; kh&ocirc;ng nhịn được phải ph&igrave; cười, nhưng c&ocirc; chợt lặng người khi nghe c&acirc;u trả lời của L&acirc;m.</p> <p class="rtejustify"><em>- V&igrave; L&acirc;m chỉ muốn biết Lam c&oacute; khỏe hay kh&ocirc;ng th&ocirc;i, chỉ cần Lam khỏe th&igrave; L&acirc;m cũng thấy khỏe re &agrave;.</em></p> <p class="rtejustify">L&acirc;m cười, nụ cười của L&acirc;m l&agrave;m Lam cảm thấy sống mũi m&igrave;nh cay cay, hai d&ograve;ng nước ng&acirc;n ngấn trực tr&agrave;o ra. Lam vội quay đi lấy tay gạt lẹ. L&acirc;m đưa b&agrave;n tay giả l&ecirc;n, quẹt qua lại v&agrave;i giọt mồ h&ocirc;i lấm tấm tr&ecirc;n tr&aacute;n.</p> <p class="rtejustify"><em>- Sao thế Lam?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Bụi bay v&agrave;o mắt đ&oacute; m&agrave;. H&ocirc;m nay thấy L&acirc;m vui vẻ gh&ecirc;, Lam thấy L&acirc;m vui l&agrave; Lam cũng vui l&acirc;y &agrave;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Lam chọc L&acirc;m hả? A, anh Hưng ra rồi.</em></p> <p class="rtejustify">Sự thật l&agrave; Lam kh&ocirc;ng hề tr&ecirc;u chọc L&acirc;m, mỗi lần nh&igrave;n thấy L&acirc;m tươi cười, c&ocirc; đều cảm thấy trong l&ograve;ng m&igrave;nh ấm lại, kh&ocirc;ng c&ograve;n sự nặng nề của việc học, kh&ocirc;ng c&ograve;n sự mệt mỏi với đống thuốc. Y&ecirc;n b&igrave;nh. Chẳng ai c&oacute; thể nhận ra sự kh&aacute;c biệt giữa hai anh em L&acirc;m nếu họ chỉ nh&igrave;n v&agrave;o khu&ocirc;n mặt. Nhưng ai cũng ngầm hiểu, giữa hai anh em c&oacute; sự kh&aacute;c biệt kh&aacute; lớn về số phận. Một người c&oacute; thể hưởng được tất cả những điều tốt đẹp m&agrave; một người b&igrave;nh thường c&oacute; thể nhận được, c&ograve;n người kia chỉ d&aacute;m mơ ước cuộc sống b&igrave;nh thường, rất b&igrave;nh thường, nhưng kh&ocirc;ng được, v&igrave; lu&ocirc;n c&oacute; một tấm gương phản chiếu h&igrave;nh ảnh của cậu, một h&igrave;nh h&agrave;i l&agrave;nh lặn, đẹp đẽ biết bao.</p> <p class="rtejustify"><em>- Hưng gi&uacute;p Lam chuyển m&oacute;n qu&agrave; n&agrave;y đến tay L&acirc;m nha.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Tại sao Lam kh&ocirc;ng đưa cho n&oacute; lu&ocirc;n.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Lam cũng kh&ocirc;ng biết nữa, nhưng mỗi lần gặp L&acirc;m, Lam lại chỉ muốn kh&oacute;c th&ocirc;i, nhất l&agrave; khi L&acirc;m cười&hellip;</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Sao cơ?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Lam kh&ocirc;ng biết, chỉ biết l&agrave; những l&uacute;c L&acirc;m cười l&agrave; Lam lại kh&oacute;c. Gi&uacute;p Lam nha</em>.</p> <p class="rtejustify">Lam quay đầu chạy v&agrave;o lớp, bỏ lại m&igrave;nh Hưng với một mớ cảm x&uacute;c hỗn độn. Về đến nh&agrave;, Hưng đưa m&oacute;n qu&agrave; cho L&acirc;m, L&acirc;m <a href="http://hạnh phúc">hạnh ph&uacute;c</a> nhận lấy m&oacute;n qu&agrave; bằng đ&ocirc;i tay thật khi nghe anh n&oacute;i l&agrave; qu&agrave; của Lam. Cậu mở ra, l&agrave; một chiếc mũ phớt m&agrave;u n&acirc;u, tr&ecirc;n mũ c&oacute; th&ecirc;u một chữ L. L&acirc;m ngầm hiểu đ&oacute; l&agrave; t&ecirc;n của m&igrave;nh, đội l&ecirc;n đầu, cậu đứng trước gương ngắm ngh&iacute;a. Nụ cười tắt dần khi nh&igrave;n thấy h&igrave;nh ảnh phản chiếu của anh m&igrave;nh trong gương, cậu qu&aacute; thấp khi kh&ocirc;ng đi ch&acirc;n giả. Gạt chiếc mũ xuống một c&aacute;ch nặng nề, cậu đến b&ecirc;n tủ, cất gọn chiếc mũ v&agrave;o ngăn đồ của m&igrave;nh v&agrave; c&oacute; &yacute; nghĩ sẽ kh&ocirc;ng bao giờ đội n&oacute;. Hưng nh&igrave;n em trai, c&oacute; ch&uacute;t t&ecirc; t&aacute;i trong l&ograve;ng, cậu lại nghĩ về c&acirc;u n&oacute;i của Lam ban s&aacute;ng, kh&ocirc;ng hiểu v&igrave; sao Lam lại kh&oacute;c khi nh&igrave;n thấy L&acirc;m cười.</p> <p class="rtecenter" style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 255);"><img alt="Em sẽ là chỗ dựa của anh!, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, anh em, chuyen tinh yeu cam dong, nuoc mat, noi dau, hanh phuc, tam hon, nguoi yeu, ban than, tinh ban" class="news-image" src="/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1347090524-em-la-cho-dua-cho-anh-11.jpg" style="width: 400px; height: 262px;" /></p> <p class="rtejustify">T&igrave;nh y&ecirc;u thương ch&acirc;n th&agrave;nh l&agrave; điều duy nhất c&oacute; thể h&agrave;n gắn t&acirc;m hồn con người (Ảnh minh họa)</p> <p class="rtejustify"><em>- Kh&ocirc;ng đội mũ Lam tặng &agrave;?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- L&acirc;m cất rồi, đội ra đường sẽ bị b&aacute;m bụi, b&aacute;m bụi phải giặt, giặt th&igrave; mau cũ lắm. Kh&ocirc;ng đội đ&acirc;u.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Linh tinh qu&aacute;, qu&agrave; tặng th&igrave; phải d&ugrave;ng chứ. Chẳng lẽ L&acirc;m ch&ecirc; xấu.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Kh&ocirc;ng! Kh&ocirc;ng phải! Kh&ocirc;ng xấu ch&uacute;t n&agrave;o, rất đẹp. Nhưng&hellip;</em></p> <p class="rtejustify">L&acirc;m c&uacute;i mặt, nghĩ ngợi về cảnh h&ocirc;m qua đứng trước gương, cậu cảm thấy l&ograve;ng nặng trĩu.</p> <p class="rtejustify"><em>- Nhưng sao?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Nhưng&hellip; n&oacute; đẹp v&agrave; n&oacute; kh&ocirc;ng hợp với L&acirc;m.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Tại sao kh&ocirc;ng chứ? Lam tặng L&acirc;m v&igrave; Lam thấy n&oacute; hợp với L&acirc;m, d&ugrave; tất cả n&oacute;i kh&ocirc;ng đẹp th&igrave; chỉ cần Lam thấy đẹp l&agrave; được rồi. Giống như L&acirc;m thấy Lam khỏe th&igrave; L&acirc;m cũng khỏe &yacute; m&agrave;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Thật kh&ocirc;ng? Đẹp thật kh&ocirc;ng?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Thật m&agrave;, tin Lam đi.</em></p> <p class="rtejustify">Lam nh&aacute;y mắt rồi cười dịu d&agrave;ng l&agrave;m L&acirc;m đứng im v&agrave;i gi&acirc;y. Cậu đang cảm thấy tr&aacute;i tim yếu ớt của m&igrave;nh trở n&ecirc;n mạnh mẽ, đập li&ecirc;n hồi v&agrave; c&ograve;n muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mặt cậu n&oacute;ng ran. Trời h&ocirc;m nay kh&ocirc;ng nắng gắt, c&oacute; gi&oacute;. Một cơn gi&oacute; thoảng qua l&agrave;m m&aacute;i t&oacute;c của Lam khẽ bay bay, L&acirc;m lảo đảo đứng kh&ocirc;ng vững, tim cậu đập nhanh đến mức muốn ngất xỉu. Cậu mờ ảo nhận ra thứ cảm x&uacute;c m&atilde;nh liệt đang tr&agrave;o d&acirc;ng trong tr&aacute;i tim m&igrave;nh. Đưa tay l&ecirc;n lau mồ h&ocirc;i, cậu chợt tỉnh&hellip; <em>&quot;Th&igrave; ra l&agrave; tay giả, ch&acirc;n giả nữa n&agrave;y, cả tr&aacute;i tim n&agrave;y cũng kh&ocirc;ng ho&agrave;n to&agrave;n l&agrave; thật. Vậy th&igrave; m&agrave;y đang l&agrave;m g&igrave; thế hả L&acirc;m?&rdquo; </em>- Một &yacute; nghĩ tho&aacute;ng qua, L&acirc;m quay đi, mắt ướt &aacute;t.</p> <p class="rtejustify"><em>- Sao thế L&acirc;m?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Bụi bay v&agrave;o mắt th&ocirc;i, kh&ocirc;ng sao đ&acirc;u Lam. L&acirc;m mệt qu&aacute;, về trước nha. Xin lỗi Lam.</em></p> <p class="rtejustify">Bước từng bước kh&oacute; nhọc, L&acirc;m muốn vứt bỏ tất cả đống đồ giả n&agrave;y, d&ugrave; phải b&ograve; tr&ecirc;n đường, d&ugrave; đầu g&oacute;i t&oacute;e m&aacute;u cũng được. Nhưng cậu kh&ocirc;ng đủ can đảm để l&agrave;m điều đ&oacute;, v&igrave; cậu phụ thuộc v&agrave;o ch&uacute;ng đ&atilde; l&acirc;u, v&igrave; đ&atilde; quen với cảm gi&aacute;c c&oacute; ch&uacute;ng.</p> <p class="rtejustify">***<br /> <em>- Anh đ&atilde; từng th&iacute;ch ai chưa?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Sao em hỏi vậy?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- V&igrave; em muốn biết cảm gi&aacute;c th&iacute;ch một ai đ&oacute; l&agrave; như thế n&agrave;o th&ocirc;i.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Em th&iacute;ch ai rồi hả? Em trai.</em></p> <p class="rtejustify">Hưng quay sang, đặt tay l&ecirc;n vai L&acirc;m, đ&ocirc;i mắt tỏ vẻ d&ograve; x&eacute;t.</p> <p class="rtejustify"><em>- Kh&ocirc;ng, chả l&agrave; s&aacute;ng nay em thấy c&oacute; anh đ&oacute; với chị đ&oacute;&hellip;</em></p> <p class="rtejustify">L&acirc;m tự bịa ra một c&acirc;u chuyện để l&agrave;m Hưng kh&ocirc;ng đặt &aacute;nh mắt d&ograve; x&eacute;t v&agrave;o m&igrave;nh nữa. Cậu n&oacute;i một c&aacute;ch trống rỗng, c&ograve;n t&acirc;m tr&iacute; lại đang bị nhốt v&agrave;o một g&oacute;c n&agrave;o đ&oacute; trong tr&aacute;i tim chật hẹp kia. Cậu nghĩ sẽ kh&ocirc;ng đi đến đ&acirc;u nếu cậu th&iacute;ch một người tuyệt vời như Lam, sẽ kh&ocirc;ng l&agrave;m cho Lam hạnh ph&uacute;c khi ở b&ecirc;n một thằng &ldquo;tật nguyền v&ocirc; dụng&rdquo; như cậu v&agrave; cậu nghĩ rất nhiều, rất nhiều.</p> <p class="rtejustify">Những ng&agrave;y sau đ&oacute;, L&acirc;m kh&ocirc;ng ra phụ mẹ nữa. Cậu thu m&igrave;nh trong một g&oacute;c ph&ograve;ng như hồi c&ograve;n sống trong bệnh viện, lau ch&ugrave;i thật sạch tay, ch&acirc;n giả v&agrave; cố gắng th&ocirc;i kh&ocirc;ng nghĩ&nbsp;ngợi về Lam nữa.</p> <p class="rtejustify"><em>- Sao mấy ng&agrave;y nay Lam kh&ocirc;ng thấy L&acirc;m ra phụ c&ocirc; vậy Hưng?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- N&oacute; k&ecirc;u mệt, suốt ng&agrave;y ngồi ở nh&agrave;, kh&ocirc;ng biết đang nghĩ g&igrave; nữa.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Thế &agrave;? T&iacute; nữa tan học Lam c&ugrave;ng về với Hưng nha.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Ấy, tan học Hưng c&ograve;n ở lại &ocirc;n đề, th&aacute;ng sau đi thi tỉnh rồi, cuối cấp m&agrave; vẫn phải &ocirc;n thi học sinh giỏi.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Vậy Lam qua một m&igrave;nh nha.</em></p> <p class="rtejustify">Hưng im lặng, nghĩ ngợi điều g&igrave; đ&oacute; rồi gật đầu nhẹ. Cậu kh&ocirc;ng n&oacute;i g&igrave; nữa, c&uacute;i đầu quay đi. Nắng gắt, Lam bước nhanh dưới t&aacute;n l&aacute; b&agrave;ng hai b&ecirc;n đường.</p> <p class="rtejustify"><em>- L&acirc;m ơi! L&acirc;m ơi L&acirc;m!</em></p> <p class="rtejustify"><em>-Ai vậy?</em></p> <p class="rtejustify"><em>-Lam n&egrave;, mở cừa cho Lam với.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- L&acirc;m mệt lắm, Lam về đi, L&acirc;m kh&ocirc;ng muốn gặp người lạ.</em></p> <p class="rtejustify">Lam nghe xong, im lặng kh&ocirc;ng gọi g&igrave; nữa. C&ocirc; b&eacute; cảm thấy l&ograve;ng m&igrave;nh c&oacute; g&igrave; đ&oacute; hụt hẫng, như kẻ say bước hụt ng&atilde; nh&agrave;o. Đứng th&ecirc;m v&agrave;i ph&uacute;t, c&ocirc; lặng lẽ quay lưng ra về. Cũng v&agrave;i ph&uacute;t sau, L&acirc;m v&ugrave;ng dậy khỏi giường, vội v&agrave;ng đi ch&acirc;n giả đi ra mở cửa ph&ograve;ng. Kh&ocirc;ng c&oacute; ai ngo&agrave;i b&oacute;ng của cậu dưới &aacute;nh nắng qua khe hở ph&iacute;a tr&ecirc;n m&aacute;i nh&agrave;, cậu ngồi xuống, mắt nh&igrave;n về ph&iacute;a xa xăm, hụt hẫng.</p> <p class="rtejustify"><em>- Hưng gi&uacute;p Lam đưa L&acirc;m đến chỗ Lam với Hưng hay ngồi n&oacute;i chuyện nh&eacute;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Tại sao?</em></p> <p class="rtejustify">Hưng dừng việc giải đề, ngước mắt l&ecirc;n nh&igrave;n Lam.</p> <p class="rtejustify"><em>- Tại v&igrave; Lam c&oacute; chuyện muốn n&oacute;i với L&acirc;m. Gi&uacute;p Lam được kh&ocirc;ng?</em></p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Kh&ocirc;ng được!&rdquo; </em>- Hưng đ&atilde; nghĩ sẽ n&oacute;i như vậy, nhưng cậu kh&ocirc;ng đủ can đảm để thốt ra hai từ ấy, cậu sẽ l&agrave;m Lam buồn, đ&oacute; l&agrave; điều m&agrave; Hưng chưa bao giờ l&agrave;m. Cho n&ecirc;n&hellip;</p> <p class="rtejustify"><em>- Ừm, Hưng sẽ cố gắng hết sức.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Cảm ơn Hưng nhiều nha, đ&uacute;ng l&agrave; bạn th&acirc;n của Lam, tuyệt nhất quả đất.</em></p> <p class="rtejustify">Hai từ &ldquo;bạn th&acirc;n&rdquo; l&uacute;c n&agrave;y đối với Hưng sao m&agrave; nghe chua ch&aacute;t đến thế. Nhưng d&ugrave; sao vẫn tốt hơn l&agrave; kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; cả.</p> <p class="rtejustify">***</p> <p class="rtejustify"><em>- Anh dẫn em ra đ&acirc;y l&agrave;m g&igrave;?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Lam c&oacute; chuyện muốn n&oacute;i với em, em đừng trẻ con như vậy nữa, h&atilde;y lắng nghe xem c&ocirc; ấy muốn n&oacute;i g&igrave;. Biết đ&acirc;u&hellip; biết đ&acirc;u l&agrave; điều em mong muốn th&igrave; sao?</em></p> <p class="rtejustify">L&acirc;m im lặng. V&agrave;i ph&uacute;t sau, Lam đến, Hưng đi, để lại khoảng kh&ocirc;ng gian ri&ecirc;ng cho hai người. Sự y&ecirc;n lặng bao ch&ugrave;m một g&oacute;c c&ocirc;ng vi&ecirc;n. Cuối c&ugrave;ng Lam phải l&ecirc;n tiếng trước.</p> <p class="rtejustify"><em>- L&acirc;m sao thế? Tại sao lại kh&ocirc;ng muốn gặp Lam nữa?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- Tại v&igrave;&hellip; tại v&igrave;&hellip; L&acirc;m thấy m&igrave;nh kh&ocirc;ng xứng với Lam.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- G&igrave; m&agrave; xứng với kh&ocirc;ng xứng. L&agrave;m bạn cũng phải xem c&oacute; xứng hay kh&ocirc;ng mới chơi sao? L&acirc;m đang nghĩ c&aacute;i g&igrave; vậy? Trả lời Lam đi.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- V&igrave; L&acirc;m th&iacute;ch Lam!</em></p> <p class="rtejustify">N&oacute;i rồi L&acirc;m cố gắng chống tay đứng dậy, bước thật nhanh với đ&ocirc;i ch&acirc;n giả, bỏ lại ph&iacute;a sau một người tr&ograve;n xoe mắt, nước mắt lưng tr&ograve;ng.</p> <p class="rtejustify"><em>- L&acirc;m! Đứng lại!</em></p> <p class="rtejustify">Lam chạy theo, đặt b&agrave;n tay nhỏ b&eacute; l&ecirc;n vai L&acirc;m.</p> <p class="rtejustify"><em>- L&acirc;m đừng quay lại. Giờ th&igrave; Lam đ&atilde; hiểu v&igrave; sao mỗi lần nh&igrave;n L&acirc;m cười, Lam lại rơi nước mắt rồi.</em></p> <p class="rtejustify"><em>- V&igrave; sao?</em></p> <p class="rtejustify"><em>- V&igrave;&hellip; khi nh&igrave;n L&acirc;m cười, Lam mới nhận ra gi&aacute; trị của cuộc sống. L&acirc;m cười l&agrave; l&uacute;c L&acirc;m hạnh ph&uacute;c v&agrave; Lam cũng thấy hạnh ph&uacute;c, hạnh ph&uacute;c đến rơi nước mắt.</em></p> <p class="rtejustify">Trời chiều đổ b&oacute;ng hai con người đứng &ocirc;m nhau trong niềm <a href="http://monngonmoingay.net.vn/gia-dinh-va-xa-hoi/nguoi-vo-nen-lam-gi-de-giu-gin-hanh-phuc-gia-dinh" title="Người vợ nên làm gì để giữ gìn hạnh phúc gia đình?">hạnh ph&uacute;c</a> . Chẳng ai biết được ng&agrave;y mai rồi sẽ thế n&agrave;o. D&ugrave; bạn l&agrave; ai, l&agrave; người c&oacute; số phận như thế n&agrave;o th&igrave; chỉ cần sống trọn vẹn với mỗi ng&agrave;y c&oacute; nghĩa l&agrave; ng&agrave;y mai cũng l&agrave; ng&agrave;y <em>hạnh ph&uacute;c</em> trong đời bạn.</p> <p class="rtejustify">Từ sau gốc c&acirc;y t&ugrave;ng, t&ocirc;i nhận ra em trai m&igrave;nh v&agrave; người con g&aacute;i t&ocirc;i y&ecirc;u thầm đang hạnh ph&uacute;c trong c&aacute;i &ocirc;m ấm &aacute;p. Tr&aacute;i tim t&ocirc;i hơi nh&oacute;i, nhưng l&ograve;ng t&ocirc;i thanh thản. V&igrave; &iacute;t nhất em trai t&ocirc;i cũng t&igrave;m được &yacute; nghĩa của cuộc sống, t&igrave;m được một chỗ dựa thật sự chứ kh&ocirc;ng phải với mấy thứ đồ giả như n&oacute; nghĩ n&oacute; sẽ dựa v&agrave;o ch&uacute;ng suốt đời. T&ocirc;i nhận ra, <a href="http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">t&igrave;nh y&ecirc;u</a> thương ch&acirc;n th&agrave;nh l&agrave; điều duy nhất c&oacute; thể h&agrave;n gắn t&acirc;m hồn con người.</p> </div></div></div><div class="field field-name-field-danh-muc field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Danh mục:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">Câu chuyện tình yêu</a></div></div></div><div class="field field-name-field-tags-bb field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Tags:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/nhung-cau-chuyen-tinh-yeu">NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU</a></div></div></div><div class="field field-name-field-anh field-type-image field-label-above"><div class="field-label">Ảnh miêu tả:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><img src="http://monngonmoingay.net.vn/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1347090531_em-la-cho-dua-cho-anh1.jpg" width="200" height="200" alt="" /></div></div></div> Fri, 05 Apr 2013 01:43:40 +0000 lovelife_girl 2234 at http://monngonmoingay.net.vn Thiên đường không có tên http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu/thien-duong-khong-co-ten <div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"><div class="field-items"><div class="field-item even"><p>Một buổi chiều m&ugrave;a thu ở c&ocirc;ng vi&ecirc;n, nắng len lỏi qua từng h&agrave;ng c&acirc;y đổ những vệt d&agrave;i tr&ecirc;n những thảm cỏ, trong &aacute;nh nắng chiều đ&oacute; l&agrave; tiếng guitar nhẹ nh&agrave;ng ấm &aacute;p với từng &acirc;m trầm &acirc;m bổng vang l&ecirc;n d&igrave;u dặt. Những &acirc;m thanh tuyệt vời đ&oacute; được chơi điệu nghệ bởi một người con trai đeo balo bụi bặm v&agrave; quần jean r&aacute;ch loang lổ. Nh&igrave;n anh mang n&eacute;t hoang d&atilde; của n&uacute;i rừng, ph&oacute;ng t&uacute;ng v&agrave; tự do như những cơn gi&oacute;.<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Ngay từ lần đầu gặp mặt, c&ocirc; đ&atilde; biết t&igrave;nh cảm của c&ocirc; d&agrave;nh cho anh kh&ocirc;ng đơn giản l&agrave; b&igrave;nh thường như đối với bao người kh&aacute;c. C&oacute; điều g&igrave; len lỏi trong tr&aacute;i tim lạnh gi&aacute; đ&atilde; l&acirc;u ng&agrave;y. C&ocirc; quen biết anh qua v&agrave;i người bạn, anh l&agrave; Hải&nbsp; Phong. Những lần gặp gỡ t&igrave;nh cờ kh&ocirc;ng định trước đ&atilde; k&eacute;o anh v&agrave; c&ocirc; gần hơn.</p> <p><em>Ng&agrave;y... th&aacute;ng&hellip; năm...</em></p> <p>C&ocirc; lại gặp anh trong một buổi biểu diễn của trường, anh c&ugrave;ng mấy người bạn chơi guitar b&agrave;i&nbsp; Beautiful của Bosson, những &aacute;nh đ&egrave;n s&acirc;n khấu phản chiếu tr&ecirc;n m&aacute;i t&oacute;c anh, bồng bềnh, lấp l&aacute;nh v&agrave; đ&ocirc;i mắt mơ m&agrave;ng phi&ecirc;u theo từng tiếng nhạc. Anh chợt nh&igrave;n thấy c&ocirc; trong đ&aacute;m đ&ocirc;ng v&agrave; khẽ cười, c&aacute;i răng khểnh rất duy&ecirc;n&hellip;<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Giai điệu được cất l&ecirc;n trong trẻo nhưng tai c&ocirc; như &ugrave; đi, c&ocirc; kh&ocirc;ng c&ograve;n nh&igrave;n thấy g&igrave; ngo&agrave;i anh, dường như chỉ c&oacute; một b&oacute;ng đ&egrave;n chiếu thẳng v&agrave;o anh đang đ&aacute;nh guitar m&agrave; th&ocirc;i, xung quanh như tối đen, như kh&ocirc;ng c&ograve;n ai cả, chỉ c&oacute; c&ocirc; v&agrave; anh, kh&uacute;c nhạc đ&oacute; l&agrave; anh d&agrave;nh cho c&ocirc;&hellip;<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Tiếng vỗ tay vang l&ecirc;n kết th&uacute;c b&agrave;i h&aacute;t, c&ocirc; giật m&igrave;nh trở lại với hiện thực, c&ocirc; chợt cười v&igrave; sự mơ mộng th&aacute;i qu&aacute; của m&igrave;nh. Tr&agrave; Lan thắc mắc với ch&iacute;nh m&igrave;nh v&igrave; sao gặp anh mới đ&ocirc;i lần m&agrave; như đ&atilde; quen từ kiếp trước, th&acirc;n quen đến lạ, chẳng lẽ l&agrave; y&ecirc;u ngay c&aacute;i nh&igrave;n đầu ti&ecirc;n sao?<br /> &nbsp;<br /> Với một người đ&atilde; trải qua nhiều mối t&igrave;nh m&agrave; cuộc t&igrave;nh n&agrave;o cũng đau thương mất m&aacute;t như c&ocirc; m&agrave; lại c&ograve;n tin v&agrave;o <a href="http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">t&igrave;nh y&ecirc;u</a> s&eacute;t đ&aacute;nh ư? C&ocirc; lắc đầu để xua đi tiếng guitar d&igrave;u dặt c&ograve;n vương lại, đưa hai tay xoa xoa th&aacute;i dương.<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Lời b&aacute;i h&aacute;t vừa n&atilde;y lại xuất hiện trong đầu c&ocirc;: &ldquo;<em>I said do you believe in love at first sight? You said if you give me a reason I might...&rdquo;</em></p> <p>Hải Phong, anh c&oacute; tin v&agrave;o t&igrave;nh y&ecirc;u ngay từ c&aacute;i nh&igrave;n đầu ti&ecirc;n kh&ocirc;ng?</p> <p><em>Ng&agrave;y... th&aacute;ng&hellip; năm...</em><br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Một đ&ecirc;m Tr&agrave; Lan online khuya, c&ocirc; t&igrave;nh cờ t&igrave;m được Facebook anh, c&ocirc; d&agrave;nh cả đ&ecirc;m để coi từng c&acirc;u status, từng bức ảnh của anh. Rồi c&ocirc; ph&igrave; cười v&igrave; c&aacute;i sự l&eacute;n l&uacute;t như kẻ trộm của m&igrave;nh, c&ocirc; thầm nhủ, c&oacute; Facebook cũng tuyệt thật, c&oacute; thể &acirc;m thầm m&agrave; theo d&otilde;i người kh&aacute;c, m&agrave; người ta lại kh&ocirc;ng hề ph&aacute;t hiện thật th&uacute; vị.<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Nhưng kh&ocirc;ng lẽ cứ l&eacute;n l&uacute;t r&igrave;nh m&ograve; vầy sao, c&ocirc; kh&ocirc;ng muốn cứ m&atilde;i l&agrave; kẻ v&ocirc; h&igrave;nh trong đời anh. C&ocirc; kh&ocirc;ng chấp nhận để anh đi ngang qua đời c&ocirc; như vậy. Sau đ&oacute;, c&ocirc; add nick Yahoo của anh, c&ocirc; chủ động pm v&agrave; cũng kh&ocirc;ng kh&oacute; khăn để bắt chuyện. Anh kh&aacute; l&agrave; vui t&iacute;nh v&agrave; ph&oacute;ng kho&aacute;ng. Ừ như gi&oacute;, c&oacute; l&uacute;c tinh nghịch hồn nhi&ecirc;n nhảy nh&oacute;t, c&oacute; l&uacute;c l&atilde;ng du phi&ecirc;u bạt như m&acirc;y trời&hellip;<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> C&ocirc; thường xuy&ecirc;n online muộn để được n&oacute;i chuyện với anh, c&ocirc; bắt đầu mong chờ một c&aacute;i nick s&aacute;ng, chờ một người tr&ecirc;n chặng đường đời vội v&atilde; đi thật chậm v&agrave; ngo&aacute;i lại nh&igrave;n c&ocirc;&hellip;<br /> &nbsp;<br /> Th&agrave;nh th&oacute;i quen, cứ đ&ecirc;m khuya th&igrave; lại chat với nhau, đ&ocirc;i lần Hải Phong t&acirc;m sự về những vui buồn, những mối t&igrave;nh anh đ&atilde; trải qua. C&ocirc; lu&ocirc;n d&agrave;nh thời gian cho anh để tr&ograve; chuyện, d&ugrave; c&ocirc; rất bận rộn với c&ocirc;ng việc v&agrave; c&ocirc; biết rằng anh đ&atilde; dần đi v&agrave;o l&ograve;ng c&ocirc; một c&aacute;ch s&acirc;u sắc&hellip; v&agrave; c&ocirc; thầm mong trong l&ograve;ng anh c&ocirc; cũng được tồn tại d&ugrave; &iacute;t ỏi&hellip;</p> <p><em>Ng&agrave;y... th&aacute;ng&hellip; năm...</em></p> <p><em>- Em c&oacute; th&iacute;ch guitar kh&ocirc;ng?</em></p> <p><em>- Th&iacute;ch, nhưng m&agrave; kh&oacute; chơi lắm.</em></p> <p><em>- Em chơi thử bao giờ chưa m&agrave; bảo l&agrave; kh&oacute;?</em></p> <p><em>- Th&igrave;&hellip; </em>- C&ocirc; đỏ mặt bẽn lẽn.</p> <p><em>- Đồ ngốc, mai đi tập với anh, anh dạy cho, kh&ocirc;ng kh&oacute; đ&acirc;u.</em></p> <p>Tr&agrave; Lan mỉm cười gật đầu. &Aacute;nh nắng chiều sắp tắt, v&agrave;i tia nắng c&ograve;n s&oacute;t lại nhảy nh&oacute;t trong đ&ocirc;i mắt anh, ngả nhẹ tr&ecirc;n m&aacute;i t&oacute;c c&ocirc;. Trong &aacute;nh nắng của buổi chiều h&ocirc;m đ&oacute;, c&ocirc; cứ ngỡ anh với c&ocirc; l&agrave; một.<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> C&ocirc; bắt đầu tập chơi guitar, c&acirc;y guitar m&agrave;u trắng đẹp đẽ lại phải chịu nhiều lần đứt d&acirc;y v&igrave; c&ocirc; gảy kh&ocirc;ng đ&uacute;ng c&aacute;ch. C&ocirc; đ&aacute;nh guitar m&agrave; chỉ sợ d&acirc;y đ&agrave;n đứt tr&uacute;ng v&agrave;o mặt, l&agrave;m anh mắc cười m&atilde;i.<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Nụ cười ấy đ&atilde; l&agrave;m c&ocirc; đ&ecirc;m về thao thức, trằn trọc m&atilde;i. Hải Phong, anh c&oacute; biết l&agrave; anh c&oacute; nụ cười với c&aacute;i răng khểnh rất duy&ecirc;n kh&ocirc;ng?<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Rồi cứ vậy, một tuần c&ocirc; gặp anh v&agrave;i lần để anh dạy cho c&ocirc; c&aacute;ch chơi guitar. Mỗi khi Hải Phong chơi đ&agrave;n nh&igrave;n anh cứ như ở một thế giới n&agrave;o kh&aacute;c, một thế giới &ecirc;m đềm dịu ngọt v&ocirc; c&ugrave;ng, một thế giới c&oacute; lẽ chỉ c&oacute; niềm vui v&agrave; b&igrave;nh y&ecirc;n giăng mắc tr&ecirc;n từng con đường ng&otilde; hẻm, trong veo v&agrave; thanh thản như m&acirc;y trời.</p> <p style="text-align: center; font-style: italic; color: #0000ff"><img alt="Thiên đường không tên, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, bao, nuoc mat, tinh yeu set danh, noi nho, noi dau, hanh phuc, tinh don phuong, cuoc tinh, qua khu, tinh yeu nu gioi, chuyen tinh cam dong" class="news-image" src="/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1347262563-thien-duong-khong-ten-11.jpg" style="width: 400px; height: 400px;" /></p> <p class="rtejustify">L&agrave;m sao c&ocirc; ngăn kh&ocirc;ng cho tim m&igrave;nh kh&ocirc;ng y&ecirc;u ai&hellip; (Ảnh minh họa)</p> <p style="text-align: justify">C&ocirc; muốn một lần được bước v&agrave;o thế giới ấy một c&aacute;ch trọn vẹn để thưởng thức hết những an nh&agrave;n nơi đ&acirc;y. Thế giới của anh c&oacute; cho c&ocirc; bước v&agrave;o hay kh&ocirc;ng? Liệu bước v&agrave;o rồi th&igrave; được ở lại bao l&acirc;u?</p> <p><em>- N&egrave;, anh th&iacute;ch guitar lắm hả?</em></p> <p><em>- Ừ, th&iacute;ch lắm, sau n&agrave;y anh phải cưới vợ biết đ&aacute;nh guitar!</em></p> <p><em>- Thật hả? Chắc vui lắm ha.</em></p> <p><em>- Ừ, haha&hellip;</em> - Hải Phong lại cười khoe chiếc răng khểnh.</p> <p>Chẳng biết l&agrave; n&oacute;i đ&ugrave;a hay thật, m&agrave; tối đ&oacute; Tr&agrave; Lan cặm cụi tập đ&aacute;nh guitar đến khuya...</p> <p><em>Ng&agrave;y... th&aacute;ng&hellip; năm&hellip;</em></p> <p><em>- Sao em thức khuya thế? Gần s&aacute;ng rồi đấy&hellip;</em></p> <p><em>- Anh cũng thức khuya m&agrave;.</em></p> <p><em>- &Agrave;, anh th&igrave; thức đợi đi ngắm b&igrave;nh minh rồi caf&eacute; s&aacute;ng.</em></p> <p><em>- Vui vậy anh!</em></p> <p><em>- Ừ, th&oacute;i quen m&agrave; em, đi kh&ocirc;ng, đi một m&igrave;nh cũng buồn.</em></p> <p><em>- Được hả anh, vậy em đi với.</em></p> <p>Hải Phong c&oacute; lẽ kh&ocirc;ng bao giờ biết được khu&ocirc;n mặt đỏ ửng vui sướng của c&ocirc; l&uacute;c n&agrave;y. C&ocirc; vui mừng nhủ thầm &ocirc;ng trời đ&atilde; gi&uacute;p c&ocirc; rồi&hellip; Nếu ta cứ lu&ocirc;n hy vọng th&igrave; l&uacute;c n&agrave;o đ&oacute; điều k&igrave; diệu sẽ xuất hiện, &iacute;t ra cũng l&agrave; một lần trong một chuỗi d&agrave;i những mong đợi&hellip;<br /> &nbsp;<br /> Mặt trời dần nh&ocirc; l&ecirc;n, l&agrave;m ửng hồng từng tầng m&acirc;y, những mảng m&agrave;u xếp chồng l&ecirc;n nhau đan xen h&ograve;a lẫn, chẳng một hoạ sĩ n&agrave;o c&oacute; thể pha được những m&agrave;u sắc đ&oacute;. Cơn gi&oacute; sớm se lạnh khẽ vờn quanh l&agrave;n t&oacute;c. S&aacute;ng h&ocirc;m ấy l&agrave; ng&agrave;y m&agrave; c&ocirc; thấy đẹp nhất trong đời&hellip;</p> <p>Tr&ecirc;n c&acirc;y cầu d&agrave;i, nắng chiếu đổ vạt b&oacute;ng 2 d&aacute;ng người th&agrave;nh 2 đường thẳng d&agrave;i, trong &aacute;nh b&igrave;nh minh rạng ngời Tr&agrave; Lan thấy l&ograve;ng như m&ecirc; muội bởi thứ &aacute;nh s&aacute;ng ảo diệu lung linh như từ thi&ecirc;n đ&agrave;ng rọi xuống&hellip;</p> <p><em>- Đẹp kh&ocirc;ng?</em> - Hải Phong khẽ hỏi.</p> <p><em>- Đẹp qu&aacute; anh, em chưa bao giờ thấy b&igrave;nh minh đẹp thế n&agrave;y.</em></p> <p><em>- Vậy hả, anh ngắm ho&agrave;i riết th&agrave;nh quen, cũng thấy đẹp nhưng kh&ocirc;ng c&ograve;n mấy cảm x&uacute;c nữa&hellip;</em></p> <p><em>- Kh&ocirc;ng th&iacute;ch nữa sao c&ograve;n đi anh?</em></p> <p><em>- Ừ chắc do th&oacute;i quen&hellip;</em></p> <p>N&oacute;i lấp lửng rồi anh y&ecirc;n lặng đi, d&otilde;i mắt ra mặt s&ocirc;ng gờn gợn phản chiếu bầu trời&hellip; Anh v&agrave; c&ocirc; đứng đ&oacute; khi trời s&aacute;ng hẳn, người qua lại cũng nhộn nhịp, anh nh&igrave;n đồng hồ cũng 7h rồi. Anh bảo c&ocirc;:</p> <p><em>- Đi caf&eacute; c&oacute;c nh&eacute;, chỗ n&agrave;y quen cực ngon đấy!</em></p> <p>C&ocirc; l&ecirc;n xe đi m&agrave; luyến tiếc khung trời đ&oacute;, chẳng muốn rời đi, sẽ c&ograve;n bao lần được c&ugrave;ng anh ngắm b&igrave;nh minh thế n&agrave;y nữa&hellip;</p> <p><em>Ng&agrave;y&hellip; th&aacute;ng&hellip; năm&hellip;</em><br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Dạo n&agrave;y c&ocirc; &iacute;t gặp anh hơn v&igrave; b&agrave;i vở của cả hai đều trong thời gian thi cử&hellip; Một đ&ecirc;m anh online khuya. C&ocirc; liền &ldquo;buzz&rdquo; v&agrave;o hỏi.</p> <p><em>- Dạo n&agrave;y bận lắm hả anh?</em></p> <p><em>- Ừ căng thẳng ch&uacute;t em!</em></p> <p><em>- Anh để avatar b&eacute; n&agrave;o xinh vậy? Em g&aacute;i anh hả?</em> - Tr&agrave; Lan v&ocirc; t&igrave;nh thấy avatar một b&eacute; g&aacute;i tr&ecirc;n Yahoo anh.</p> <p>- Hả, kh&ocirc;ng? Bạn g&aacute;i anh đ&oacute;, h&igrave;nh l&uacute;c nhỏ 3, 4 tuổi ấy!</p> <p><em>- Quen hồi n&agrave;o vậy anh? -</em> B&agrave;n tay c&ocirc; run run g&otilde; ph&iacute;m&hellip;</p> <p><em>- Cũng được 2 th&aacute;ng rồi, bọn anh c&ugrave;ng lớp, c&ocirc; ấy n&oacute;i chuyện dễ thương lắm.</em></p> <p><em>- &Agrave; ra vậy, hạnh ph&uacute;c nh&eacute; anh...</em></p> <p><em>- Ừ, cảm ơn em!</em></p> <p><em>- Em c&oacute; việc bận t&iacute;, l&uacute;c kh&aacute;c n&oacute;i chuyện nha!</em><br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Tr&agrave; Lan out nick, tắt m&aacute;y t&iacute;nh, tắt điện thoại, c&ocirc; nằm thừ tr&ecirc;n giường v&agrave; lẩm bẩm hỏi m&igrave;nh: &ldquo;<em>Chuyện g&igrave; vừa xảy ra vậy?&rdquo;</em><br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Trong khi c&ocirc; đang loay hoay t&igrave;m c&aacute;ch đến b&ecirc;n anh th&igrave; anh đ&atilde; vội v&atilde; thuộc về ai kh&aacute;c. Đ&atilde; hai th&aacute;ng rồi m&agrave; c&ocirc; chẳng hề biết g&igrave; xảy ra&hellip; C&ocirc; thấy m&igrave;nh như con ngốc khi cứ m&atilde;i chạy theo anh m&agrave; ngu ngơ chẳng biết g&igrave;&hellip; C&ocirc; thấy tim m&igrave;nh như vừa n&aacute;t một mảng lớn, trống hoắc v&agrave; rướm m&aacute;u. C&ocirc; kh&ocirc;ng kh&oacute;c <u>nước mắt</u> vẫn chưa kịp chảy ra khi t&acirc;m tr&iacute; chưa hết b&agrave;ng ho&agrave;ng&hellip;<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Th&igrave; ra mọi thứ do c&ocirc; ảo tưởng, do c&ocirc; tự x&acirc;y dựng n&ecirc;n. C&ocirc; tự vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp anh v&agrave; c&ocirc; c&ugrave;ng nắm tay nhau bước đi. Nhưng c&ocirc; n&agrave;o ngờ b&agrave;n tay anh đ&atilde; t&igrave;m đến một b&agrave;n tay kh&aacute;c v&agrave; để b&agrave;n tay c&ocirc; chơi vơi rơi v&agrave;o khoảng kh&ocirc;ng v&ocirc; tận.<br /> &nbsp;<br /> Tr&agrave; Lan thấy bản th&acirc;n đ&aacute;ng thương qu&aacute; chừng, c&ocirc; như con m&egrave;o ướt mưa bị bỏ rơi nơi g&oacute;c đường, chẳng ai quan t&acirc;m đo&aacute;i ho&agrave;i&hellip; Trời kh&ocirc;ng mưa sao c&ocirc; thấy l&ograve;ng như xối xả mưa tu&ocirc;n&hellip;<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> C&ograve;n g&igrave; đau đớn hơn khi c&ocirc; nghĩ tr&aacute;i tim m&igrave;nh kh&ocirc;ng thể y&ecirc;u được một ai sau ngần ấy những đổ vỡ t&igrave;nh cảm trong qu&aacute; khứ. M&agrave; khi lại y&ecirc;u được một người th&igrave; người đ&oacute; lại phũ ph&agrave;ng với c&ocirc;. Như nhẫn t&acirc;m ch&agrave; n&aacute;t hết những nỗ lực v&agrave; mộng tưởng trong c&ocirc;&hellip;<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> C&ocirc; chẳng biết tr&aacute;ch ai, chẳng biết v&igrave; đ&acirc;u mọi thứ lại như ng&agrave;y h&ocirc;m nay, c&ocirc; nh&igrave;n c&acirc;y đ&agrave;n, m&acirc;n m&ecirc; n&oacute; trong v&ocirc; thức rồi c&ocirc; bật kh&oacute;c tức tưởi&hellip; C&ocirc; kh&oacute;c rất l&acirc;u, kh&oacute;c đến khi tim thấy ngột ngạt như ngừng đập, đến thở cũng kh&oacute; khăn qu&aacute; chừng. C&ocirc; kh&oacute;c kh&ocirc;ng hẳn ho&agrave;n to&agrave;n l&agrave; v&igrave; Hải Phong, m&agrave; kh&oacute;c cho tất cả những uất ức đ&atilde; qua, kh&oacute;c cho tất cả những vấp ng&atilde; trong đời, kh&oacute;c cho việc &ocirc;ng trời tr&ecirc;u ghẹo c&ocirc;, cho c&ocirc; hy vọng rồi để c&ocirc; chết v&ugrave;i trong hy vọng đ&oacute;&hellip;</p> <p>Phải chi l&ograve;ng dạ c&ocirc; sắt đ&aacute; để kh&ocirc;ng phải đớn đau v&igrave; một người n&agrave;o, phải chi cho c&ocirc; độc &aacute;c lạnh l&ugrave;ng để rũ bỏ họ dễ d&agrave;ng chứ kh&ocirc;ng để họ từ bỏ c&ocirc;&hellip;<br /> &nbsp;<br /> &Aacute;nh đ&egrave;n đường chiếu v&agrave;o cửa sổ soi mập mờ d&aacute;ng c&ocirc; nhỏ b&eacute; ngồi b&oacute; gối trong g&oacute;c ph&ograve;ng, c&aacute;i b&oacute;ng in h&igrave;nh tr&ecirc;n nền c&ocirc; độc v&ocirc; chừng&hellip;</p> <p><em>Ng&agrave;y... th&aacute;ng&hellip; năm&hellip;</em><br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Sau đ&ecirc;m h&ocirc;m đ&oacute; Tr&agrave; Lan kh&ocirc;ng kh&oacute;c nữa, kh&ocirc;ng c&ograve;n vết t&iacute;ch của giọt nước mắt n&agrave;o nơi c&ocirc;. C&ocirc; biết dẫu c&ocirc; c&oacute; kh&oacute;c đến cạn nước mắt th&igrave; cũng kh&ocirc;ng một ai quay về b&ecirc;n c&ocirc; hay chẳng ai biết được c&ocirc; đ&atilde; đau nhiều như thế n&agrave;o. Nhưng d&ugrave; sao cũng phải thừa nhận họ đều l&agrave; những người rất tuyệt v&agrave; anh nữa, Hải Phong, c&ocirc; sẽ kh&ocirc;ng qu&ecirc;n được nụ cười với c&aacute;i răng khểnh rất duy&ecirc;n của anh&hellip;</p> <p>C&acirc;y đ&agrave;n đ&oacute; c&ocirc; sẽ kh&ocirc;ng vứt đi, m&agrave; c&ocirc; sẽ đặt n&oacute; nằm ngay ngắn tr&ecirc;n tường, để nh&igrave;n v&agrave; nhớ c&ocirc; đ&atilde; ng&acirc;y ng&ocirc; như thế n&agrave;o v&agrave; cũng để khi ngu&ocirc;i ngoai c&ocirc; lại tập tiếp. Biết chơi đ&agrave;n cũng l&agrave; điều rất th&uacute; vị m&agrave;.<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Những người đi qua cuộc đời c&ocirc; &iacute;t nhiều đều dạy cho c&ocirc; những b&agrave;i học đ&aacute;ng gi&aacute; m&agrave; kh&ocirc;ng một ai kh&aacute;c c&oacute; thể thay thế được. Mỗi người đến với c&ocirc; trong đời, l&acirc;u hay mau đều do duy&ecirc;n số sắp đặt. Anh cho c&ocirc; nỗi đau nhưng anh cũng cho c&ocirc; trưởng th&agrave;nh. C&ocirc; vấp ng&atilde; nhưng sau những ph&uacute;t m&ecirc; muội o&aacute;n th&aacute;n c&ocirc; nhận ra điều g&igrave; xảy ra v&igrave; đến l&uacute;c n&oacute; phải diễn ra m&agrave; th&ocirc;i, c&oacute; tr&aacute;nh cũng kh&ocirc;ng được. L&agrave;m sao c&ocirc; ngăn kh&ocirc;ng cho tim m&igrave;nh kh&ocirc;ng y&ecirc;u ai&hellip;<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> C&oacute; tr&aacute;ch l&agrave; tr&aacute;ch c&ocirc; đ&atilde; tự x&acirc;y dựng cho m&igrave;nh thi&ecirc;n đường kh&ocirc;ng t&ecirc;n đầy <a href="http://monngonmoingay.net.vn/gia-dinh-va-xa-hoi/bi-quyet-giup-hon-nhan-hanh-phuc-cach-hay-giup-hon-nhan-hanh-phuc" title="Bí quyết giúp hôn nhân hạnh phúc - Cách hay giúp hôn nhân hạnh phúc">hạnh ph&uacute;c</a> , c&ocirc; th&ecirc;u dệt ch&uacute;ng thực ng&agrave;y m&agrave; qu&ecirc;n đi thực tại, ở nơi ấy mọi thứ đều ngọt ng&agrave;o v&agrave; trong trẻo như mối t&igrave;nh đơn phương &acirc;m thầm lặng lẽ của c&ocirc; vậy..<br /> &nbsp;&nbsp;<br /> Phải chăng trong mỗi con người đều x&acirc;y cho ch&iacute;nh m&igrave;nh những thi&ecirc;n đường kh&ocirc;ng t&ecirc;n để tự an ủi, tự xoa dịu bản th&acirc;n&hellip; bằng c&aacute;ch n&agrave;y hay c&aacute;ch kh&aacute;c&hellip; V&agrave; c&oacute; lẽ giờ đ&acirc;y Tr&agrave; Lan cũng n&ecirc;n x&acirc;y dựng cho m&igrave;nh một thi&ecirc;n đường kh&ocirc;ng t&ecirc;n kh&aacute;c rằng rồi một ng&agrave;y sẽ c&oacute; người đến v&agrave; chữa l&agrave;nh mọi <em>vết thương</em> cho c&ocirc;&hellip;<br /> &nbsp;<br /> &ldquo;<em>C&oacute; những thi&ecirc;n đường kh&ocirc;ng t&ecirc;n<br /> N&ecirc;n ta đ&atilde; đ&ocirc;i lần hạnh ph&uacute;c m&ecirc;nh mang v&ocirc; định<br /> Tr&ocirc;i dạt về miền y&ecirc;u thương mộng mị<br /> C&oacute; những thi&ecirc;n đường kh&ocirc;ng t&ecirc;n<br /> Ta đắm ch&igrave;m với những ngọt ng&agrave;o ảo tưởng<br /> Kh&ocirc;ng r&otilde; đ&ocirc;i bờ hư thực, cứ m&atilde;i dại khờ<br /> C&oacute; những thi&ecirc;n đường kh&ocirc;ng t&ecirc;n<br /> Xoa dịu nỗi đau bằng những mảnh hồi ức xưa cũ<br /> Cứ chắp v&aacute; th&ecirc;u dệt những lỗ hổng loang lổ<br /> C&oacute; những thi&ecirc;n đường kh&ocirc;ng t&ecirc;n<br /> Để ta &acirc;m thầm chờ đợi một người thật nhiều<br /> Y&ecirc;u trọn vẹn như t&igrave;nh y&ecirc;u chốn thi&ecirc;n đ&agrave;ng&hellip;&rdquo;</em></p> </div></div></div><div class="field field-name-field-danh-muc field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Danh mục:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">Câu chuyện tình yêu</a></div></div></div><div class="field field-name-field-tags-bb field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Tags:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/nhung-cau-chuyen-tinh-yeu">NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU</a></div></div></div><div class="field field-name-field-anh field-type-image field-label-above"><div class="field-label">Ảnh miêu tả:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><img src="http://monngonmoingay.net.vn/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1347262571_thien-duong-khong-ten1.jpg" width="200" height="200" alt="" /></div></div></div> Fri, 05 Apr 2013 01:35:13 +0000 lovelife_girl 2233 at http://monngonmoingay.net.vn Bức vẽ dang dở http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu/buc-ve-dang-do <div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"><div class="field-items"><div class="field-item even"><p class="rtejustify">Ho&agrave;ng vẫn ngồi y&ecirc;n trước ng&ocirc;i mộ nằm khuất trong một g&oacute;c tĩnh lặng, nơi c&oacute; những bụi hoa hồng leo b&ograve; lan l&ecirc;n cả tấm bia cẩm thạch. Nh&igrave;n anh khi ấy người ta rất kh&oacute; đo&aacute;n được bao nhi&ecirc;u tuổi, bởi nỗi đau quặn thắt cứ hằn s&acirc;u tr&ecirc;n từng n&eacute;t mặt, khiến anh như đ&atilde; trải qua cả một cuộc đời d&agrave;i dằng dặc buồn thương. Ho&agrave;ng đ&atilde; vượt được qua những năm c&ocirc; đơn khủng khiếp ấy chỉ với một niềm tin rằng, Ch&acirc;u đang b&igrave;nh y&ecirc;n v&agrave; <strong>hạnh ph&uacute;c</strong> b&ecirc;n gia đ&igrave;nh nhỏ của m&igrave;nh. D&ugrave; c&oacute; chết đi sống lại, anh cũng kh&ocirc;ng thể tưởng tượng được rằng, đ&oacute;n m&igrave;nh trong ng&agrave;y về ấy lại chỉ c&oacute; nấm mồ lạnh ngắt, kh&ocirc;ng thể tin nổi rằng sẽ kh&ocirc;ng bao giờ c&ograve;n được &ocirc;m lấy bờ vai c&ocirc;, l&ugrave;a tay v&agrave;o m&aacute;i t&oacute;c c&ocirc;, hay gh&eacute; s&aacute;t m&ocirc;i th&igrave; thầm b&ecirc;n tai c&ocirc;, rằng anh y&ecirc;u v&agrave; nhớ c&ocirc; tới chừng n&agrave;o.</p> <p class="rtejustify">Một cơn đau đớn tột c&ugrave;ng như tr&agrave;o l&ecirc;n b&oacute;p nghẹt tr&aacute;i tim Ho&agrave;ng, anh gục xuống, cảm thấy m&aacute;u to&agrave;n th&acirc;n đ&atilde; trở n&ecirc;n lạnh ngắt.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Anh l&agrave;&hellip; Ho&agrave;ng phải kh&ocirc;ng?&rdquo;</em></p> <p class="rtejustify">Một giọng nam trầm đầy u uẩn chợt vang l&ecirc;n ph&iacute;a sau tạm thời k&eacute;o Ho&agrave;ng ra khỏi nỗi đau thương giằng x&eacute;. Anh ngẩng đầu l&ecirc;n, quay lại. Đ&oacute; l&agrave; một người đ&agrave;n &ocirc;ng lớn hơn Ho&agrave;ng v&agrave;i tuổi, tr&ocirc;ng đơn giản nhưng lịch thiệp. Điều khiến Ho&agrave;ng lập tức ch&uacute; &yacute; đến l&agrave; đứa b&eacute; đứng s&aacute;t b&ecirc;n h&ocirc;ng người đ&oacute;. Anh đứng dậy, loạng choạng như muốn ng&atilde;. Đ&ocirc;i mắt của Ch&acirc;u, đ&ocirc;i mắt l&uacute;c n&agrave;o cũng như ướt đẫm, đ&ocirc;i mắt lu&ocirc;n đau đ&aacute;u trong từng giấc ngủ chập chờn của anh, đang mở to tr&ecirc;n khu&ocirc;n mặt đứa b&eacute;. Ho&agrave;ng vội b&aacute;m v&agrave;o bia mộ để khỏi gục ngay xuống đ&oacute;.</p> <p class="rtejustify">Trong khi b&eacute; L&acirc;m mải m&ecirc; với những b&ocirc;ng hoa trắng hồng xinh xinh phủ đầy mộ mẹ, hai người đ&agrave;n &ocirc;ng lặng lẽ ngồi tr&ecirc;n chiếc ghế d&agrave;i c&aacute;ch đ&oacute; kh&ocirc;ng xa, mỗi người đuổi theo một &yacute; nghĩ kh&aacute;c nhau. Kh&aacute; l&acirc;u sau đ&oacute;, Ho&agrave;ng mới cất được th&agrave;nh lời, d&ugrave; cổ họng anh vẫn nghẹn đắng.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;C&ocirc; ấy c&oacute; đau đớn kh&ocirc;ng?&rdquo;</em></p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Cũng kh&ocirc;ng qu&aacute; l&acirc;u. C&ocirc; ấy cũng đ&atilde; gi&agrave;nh giật sự sống suốt 2 ng&agrave;y. Trước khi đi, c&ocirc; ấy chỉ tỉnh lại v&agrave;i ph&uacute;t&hellip;&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Tất cả l&agrave; tại t&ocirc;i&rdquo;,</em> Ho&agrave;ng tưởng như lồng ngực anh đ&atilde; vỡ vụn ra.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Kh&ocirc;ng. Ch&acirc;u đi rất thanh thản. C&ocirc; ấy muốn t&ocirc;i chuyển cho anh mấy thứ&rdquo;. </em>C&acirc;u n&oacute;i ấy được thốt ra kh&oacute; khăn nhưng giống như một g&aacute;nh nặng tr&ecirc;n vai vừa tr&uacute;t xuống<em>. &ldquo;C&ocirc; ấy tin rằng thế n&agrave;o cũng c&oacute; ng&agrave;y anh quay lại&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">&ldquo;<em>T&ocirc;i&hellip;&rdquo;, </em>giọng Ho&agrave;ng tắc nghẹn, cảm gi&aacute;c mất m&aacute;t lại lan khắp cơ thể, trở th&agrave;nh những mũi kim đ&acirc;m v&agrave;o từng g&oacute;c t&acirc;m hồn s&acirc;u k&iacute;n nhất. Anh chỉ mong chồng Ch&acirc;u sẽ dừng lại, bất cứ điều g&igrave; anh ấy n&oacute;i ra l&uacute;c n&agrave;y chỉ c&agrave;ng khiến anh dễ sụp đổ hơn.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;D&ugrave; sao th&igrave; t&ocirc;i cũng đ&atilde; tha thứ cho anh. Kh&ocirc;ng, c&oacute; khi t&ocirc;i c&ograve;n phải cảm ơn anh. Qu&atilde;ng thời gian ấy, Ch&acirc;u đ&atilde; v&ocirc; c&ugrave;ng hạnh ph&uacute;c&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">Long dắt b&eacute; L&acirc;m đi sau khi đặt chiếc hộp gỗ lấy từ trong v&ograve;m ng&ocirc;i mộ xuống cạnh Ho&agrave;ng. C&ograve;n lại một m&igrave;nh trong nghĩa trang lạnh ngắt, Ho&agrave;ng nằm vật ra ghế, &ocirc;m chặt lấy di vật cuối c&ugrave;ng của Ch&acirc;u, kh&oacute;c kh&ocirc;ng th&agrave;nh tiếng.</p> <p class="rtejustify">Ở tuổi 30, Ch&acirc;u kh&ocirc;ng đẹp một c&aacute;ch lồ lộ như thời thiếu nữ, m&agrave; ở c&ocirc; lu&ocirc;n to&aacute;t l&ecirc;n một vẻ dịu d&agrave;ng, duy&ecirc;n d&aacute;ng v&agrave; đằm thắm tuyệt vời. L&agrave;m ở bộ phận truyền th&ocirc;ng của một c&ocirc;ng ty lớn, Ch&acirc;u thường xuất hiện trước mặt mọi người trong phong th&aacute;i tự tin, cởi mở nhưng vẫn đoan trang, c&oacute; chừng mực, th&ecirc;m v&agrave;o đ&oacute; l&agrave; một ch&uacute;t th&ocirc;ng minh, h&oacute;m hỉnh v&agrave; c&aacute;ch thả hồn v&agrave;o c&acirc;u chuyện khiến người đối diện thường bị chinh phục chỉ sau v&agrave;i lần tiếp x&uacute;c. Đ&oacute; l&agrave; l&yacute; do khiến nhiều người đ&agrave;n &ocirc;ng vẫn nhấp nhổm d&ugrave; biết rằng c&ocirc; đ&atilde; c&oacute; chồng.</p> <p class="rtejustify">Tụi con g&aacute;i trẻ trong c&ocirc;ng ty thường bộc lộ thẳng thắn sự ngưỡng mộ đối với Ch&acirc;u - nếu như đ&aacute;nh gi&aacute; bề ngo&agrave;i, c&ocirc; c&oacute; đủ c&aacute;c yếu tố khiến người ta th&egrave;m muốn: một vị tr&iacute; xứng đ&aacute;ng với năng lực của bản th&acirc;n, một người chồng nghi&ecirc;m chỉnh, đứng đắn, biết l&agrave;m ăn, một c&ocirc; con g&aacute;i l&ecirc;n 3 xinh xắn đ&aacute;ng y&ecirc;u, kinh tế gia đ&igrave;nh ở mức trung b&igrave;nh. Song trong c&aacute;i lồng son đẹp đẽ ấy, Ch&acirc;u vẫn cứ cựa quậy kh&ocirc;ng y&ecirc;n.</p> <p class="rtejustify">Khi đ&oacute;, cuộc h&ocirc;n nh&acirc;n của Ch&acirc;u đ&atilde; bước sang năm thứ 7, vượt qua c&aacute;i ngưỡng 5 năm m&agrave; người ta thường gọi l&agrave; &ldquo;thời kỳ khủng hoảng đầu ti&ecirc;n&rdquo;. D&ugrave; vậy, Ch&acirc;u dường như vẫn chưa thể nắm bắt được g&igrave;. Từ một người đ&agrave;n &ocirc;ng l&atilde;ng mạn, Long trở n&ecirc;n kh&ocirc; khan v&agrave; vị kỷ. Dường như đối với anh, gia đ&igrave;nh đ&oacute; l&agrave; bất biến v&agrave; anh kh&ocirc;ng c&ograve;n cần phải cố gắng g&igrave; hơn trong t&igrave;nh cảm. Anh c&oacute; thể đi chơi thể thao suốt buổi tối thay v&igrave; đưa c&ocirc; đi xem phim trong những ng&agrave;y hiếm hoi c&ocirc; được nghỉ. Thảng hoặc c&oacute; h&ocirc;m dậy sớm, anh v&ocirc; tư nằm xem ti vi d&ugrave; biết c&ocirc; th&iacute;ch đến nhường n&agrave;o một buổi s&aacute;ng cuối tuần, được nằm lười nh&aacute;c tr&ecirc;n giường th&ecirc;m một ch&uacute;t v&agrave; nghe tiếng nhạc du dương ph&aacute;t ra từ chiếc m&aacute;y quay đĩa họ giữ từ thời độc th&acirc;n. Anh bắt đầu h&uacute;t thuốc v&agrave; nhiều đ&ecirc;m về muộn với hơi thở nồng nặc m&ugrave;i bia rượu, sau đ&oacute; lao v&agrave;o h&ocirc;n vợ một c&aacute;ch nồng nhiệt th&aacute;i qu&aacute; m&agrave; kh&ocirc;ng để &yacute; đến cảm x&uacute;c rất dễ d&agrave;ng đổ vỡ của c&ocirc;. D&ugrave; bị những nhu cầu vật chất của ng&agrave;y thường cuốn tr&ocirc;i đi, nhưng tận trong s&acirc;u thẳm t&acirc;m hồn, Ch&acirc;u vẫn l&agrave; một người phụ nữ l&atilde;ng mạn v&agrave; nhạy cảm. Ch&iacute;nh v&igrave; thế, những d&ograve;ng cảm x&uacute;c c&ocirc; tưởng như đ&atilde; chết từ l&acirc;u, bất chợt &ugrave;a về dữ dội khi c&ocirc; gặp Ho&agrave;ng. Linh hồn lang thang phi&ecirc;u bạt tr&ecirc;n sa mạc cằn kh&ocirc; như t&igrave;m được nơi k&yacute; th&aacute;c.</p> <p class="rtejustify">Lớp tập huấn do c&ocirc;ng ty mẹ tổ chức ở L&acirc;m Đồng chỉ k&eacute;o d&agrave;i hơn 1 th&aacute;ng, nhưng thời gian đ&oacute; đủ để cho Ch&acirc;u v&agrave; Ho&agrave;ng &ldquo;t&igrave;m được nhau&rdquo;. Ho&agrave;ng l&agrave;m ở bộ phận kỹ thuật của c&ocirc;ng ty, thực ra&nbsp;hai người cũng đ&atilde; biết nhau từ trước khi quen kh&aacute; l&acirc;u. L&agrave;m ở c&aacute;c tầng kh&aacute;c nhau, n&ecirc;n thỉnh thoảng lắm Ch&acirc;u mới gặp Ho&agrave;ng ở thang m&aacute;y, cũng c&oacute; khi l&agrave; trong căng tin của c&ocirc;ng ty. Kh&ocirc;ng phải c&ocirc; chưa từng ch&uacute; &yacute; đến anh, ở anh c&oacute; một vẻ g&igrave; đ&oacute; rất đặc biệt. Ho&agrave;ng kh&ocirc;ng đẹp trai, kh&ocirc;ng nổi bật, thậm ch&iacute; anh lu&ocirc;n kho&aacute;c l&ecirc;n m&igrave;nh c&aacute;i vẻ x&ugrave; x&igrave; th&ocirc; r&aacute;p v&agrave; c&oacute; phần cứng nhắc của người thuần t&uacute;y l&agrave;m kỹ thuật. Anh hay ngồi c&aacute;ch biệt ở một g&oacute;c gần s&acirc;n của căng tin, đ&ocirc;i l&uacute;c c&ugrave;ng v&agrave;i đồng nghiệp nam, nhưng &iacute;t khi h&ograve;a hợp hẳn v&agrave;o bọn họ. Đ&ocirc;i lần Ch&acirc;u nghe thấy mấy con b&eacute; c&ugrave;ng ph&ograve;ng nhắc đến Ho&agrave;ng như một kẻ lập dị v&agrave; kh&oacute; gần c&ugrave;ng những lời b&igrave;nh phẩm chẳng mấy hay ho. Chỉ vậy th&ocirc;i.</p> <p class="rtejustify">Kh&oacute;a tập huấn ấy c&oacute; tới gần 100 học vi&ecirc;n đến từ nhiều chi nh&aacute;nh, ph&acirc;n c&ocirc;ng ty cả nước, được tổ chức trong khu&ocirc;n vi&ecirc;n đại học Đ&agrave; Lạt khiến Ch&acirc;u cảm thấy hứng th&uacute; v&ocirc; c&ugrave;ng. Đ&atilde; nhiều năm qua kể từ ng&agrave;y tốt nghiệp, c&ocirc; vẫn ao ước được quay lại sống trong kh&ocirc;ng kh&iacute; của một lớp học đ&uacute;ng nghĩa với những người bạn v&ocirc; tư. Ở đ&oacute; kh&ocirc;ng c&oacute; sự cạnh tranh, kh&ocirc;ng quyền lợi, kh&ocirc;ng đấu đ&aacute; mệt mỏi. Người ta nh&igrave;n nhau bằng mắt sạch.</p> <p style="text-align: center; font-style: italic; color: #0000ff"><img alt="Bức vẽ dở dang, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, hanh phuc, bi kich, chuyen tinh cam dong, tinh dang do, co don, noi dau, xa nhau, tinh yeu toi loi, sai lam, noi dau, nuoc mat, ben nhau" class="news-image" src="/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1342163811-buc-ve-dang-do-11.jpg" style="width: 400px; height: 543px;" /></p> <p class="rtejustify">Anh chỉ biết khi đến gần c&ocirc;, anh cảm gi&aacute;c như đ&atilde; y&ecirc;u c&ocirc; từ h&agrave;ng thế kỷ trước (Ảnh minh họa)</p> <p class="rtejustify">Buổi l&ecirc;n lớp đầu ti&ecirc;n, vị giảng vi&ecirc;n người Mỹ bất ngờ đưa ra một c&acirc;u hỏi cực kỳ th&uacute; vị li&ecirc;n quan đến nghệ thuật. Học vi&ecirc;n tỏ ra l&uacute;ng t&uacute;ng, n&oacute; gần như kh&ocirc;ng li&ecirc;n quan g&igrave; đến nội dung kh&oacute;a tập huấn về kỹ năng cạnh tranh đ&oacute;. Trong khi tất cả c&ograve;n đang b&agrave;n t&aacute;n, Ho&agrave;ng đứng l&ecirc;n. Anh trả lời bằng một thứ tiếng Anh mềm mại v&agrave; cực kỳ chuẩn x&aacute;c. Ch&acirc;u lập tức chuyển sự ch&uacute; &yacute; của m&igrave;nh từ vị diễn giả sang Ho&agrave;ng v&agrave; sửng sốt khi ph&aacute;t hiện ra, l&uacute;c n&oacute;i tr&ocirc;ng anh kh&aacute;c hẳn ng&agrave;y thường, say sưa v&agrave; đầy đam m&ecirc;, khiến lớp vỏ x&ugrave; x&igrave; anh vẫn kho&aacute;c l&ecirc;n m&igrave;nh như được giũ sạch l&uacute;c n&agrave;o. Khi Ho&agrave;ng kết th&uacute;c, một &yacute; nghĩ đầy trẻ con trỗi dậy, Ch&acirc;u lập tức d&ugrave;ng tất cả vốn hiểu biết của m&igrave;nh để phản b&aacute;c lại quan điểm của Ho&agrave;ng. Dường như anh cũng bị bất ngờ, ngay buổi tối h&ocirc;m đ&oacute;, khi mở m&aacute;y t&iacute;nh, Ch&acirc;u thấy Ho&agrave;ng đ&atilde; add nick của c&ocirc; v&agrave; cả hai tiếp tục tranh luận tr&ecirc;n yahoo chat. Đ&ecirc;m ấy, Ch&acirc;u ngủ gục tr&ecirc;n b&agrave;n ph&iacute;m, miệng h&eacute; cười.</p> <p class="rtejustify">Thực ra, sau n&agrave;y Ch&acirc;u cũng kh&ocirc;ng nhớ r&otilde; lắm về những ng&agrave;y đầu ti&ecirc;n ấy, chỉ biết c&ocirc; đ&atilde; trải qua nhiều cung bậc cảm x&uacute;c kh&aacute;c nhau. Bất chợt một ng&agrave;y, c&ocirc; muốn được quan t&acirc;m đến anh, muốn được n&oacute;i những điều ri&ecirc;ng tư nhất với anh. Kh&ocirc;ng biết từ bao giờ, Ho&agrave;ng đ&atilde; trở th&agrave;nh một phần kh&ocirc;ng thể thiếu trong cuộc sống của c&ocirc;. C&ocirc; sống lại c&aacute;i thời đ&atilde; tr&ocirc;i qua l&acirc;u lắm, c&aacute;i thời s&ocirc;i nổi đầy đam m&ecirc; của tuổi trẻ m&agrave; c&ocirc; đ&atilde; kh&ocirc;ng sống hết khi c&ograve;n ở đ&oacute;. Ch&acirc;u giống như một thiếu nữ ngoan đạo bị nhốt trong th&aacute;p ng&agrave; lần đầu trốn mẹ đi chơi, h&aacute;o hức, hồi hộp, sung sướng trước thế giới rộng lớn đầy m&agrave;u sắc lung linh b&ecirc;n ngo&agrave;i, nhưng lại kh&ocirc;ng qu&ecirc;n mặc cảm tội lỗi v&igrave; đ&atilde; l&agrave;m tr&aacute;i lời người lớn. C&ocirc; hạnh ph&uacute;c nhưng run rẩy bước v&agrave;o thế giới của anh với niềm mong mỏi được chia sẻ nhiều hơn, được đ&oacute;n nhận nhiều hơn, v&agrave; cũng hy vọng m&igrave;nh sẽ mang lại cho anh điều đ&oacute;.</p> <p class="rtejustify">Nhưng rồi trong những gi&acirc;y ph&uacute;t l&yacute; tr&iacute; vượt l&ecirc;n, Ch&acirc;u lại thấy đau khổ v&agrave; lo sợ đến c&ugrave;ng cực. C&ocirc; biết t&igrave;nh cảm của m&igrave;nh chỉ l&agrave;m hại cuộc đời anh, r&otilde; r&agrave;ng c&ocirc; sẽ kh&ocirc;ng bao giờ từ bỏ <a href="http://monngonmoingay.net.vn/gia-dinh-va-xa-hoi">gia đ&igrave;nh</a> để đến với anh v&agrave; l&agrave;m cho anh hạnh ph&uacute;c. Tiếp tục tiến xa hơn với c&ocirc;, anh sẽ chỉ nhận được nỗi thất vọng v&agrave; một tương lai m&ugrave; mịt. Nhưng mỗi khi nh&igrave;n &aacute;nh mắt dịu d&agrave;ng, ch&aacute;y bỏng y&ecirc;u thương của Ho&agrave;ng, nghe giọng n&oacute;i như to&aacute;t l&ecirc;n từ t&acirc;m hồn tuyệt đẹp của anh, c&ocirc; biết, m&igrave;nh sẽ kh&ocirc;ng bao giờ dừng lại.</p> <p class="rtejustify">Ng&agrave;y cuối c&ugrave;ng của kỳ tập huấn, lớp tổ chức bế mạc ở Nha Trang. Suốt cả đ&ecirc;m đ&oacute;, trong khi mọi người vẫn vui vẻ cuốn xoay trong những điệu nhạc ở s&agrave;n kh&aacute;ch sạn, Ch&acirc;u v&agrave; Ho&agrave;ng lặng lẽ ngồi b&ecirc;n nhau tr&ecirc;n bờ biển. Lần đầu ti&ecirc;n c&ocirc; ngả đầu v&agrave;o vai anh, nghe anh kể về những mảnh đất anh đ&atilde; đi qua, về ước mơ thời thơ b&eacute;, về kh&aacute;t khao được đến Paris để thỏa m&atilde;n niềm đam m&ecirc; hội họa. <em>&ldquo;L&uacute;c ấy, anh sẽ vẽ em đứng trước biển, đ&ocirc;i mắt ướt đẫm nhưng bừng ch&aacute;y kh&aacute;t khao như đợi anh t&igrave;m đến</em>&rdquo;, Ho&agrave;ng gh&eacute; v&agrave;o tai Ch&acirc;u th&igrave; thầm. Đ&ecirc;m ấy, lần đầu họ đến với nhau, như hai kẻ <u>c&ocirc; đơn</u> nhất tr&ecirc;n thế gian t&igrave;m được t&acirc;m hồn đồng điệu. Gần s&aacute;ng, Ch&acirc;u thiếp đi trong v&ograve;ng tay anh, h&agrave;ng nước mắt lăn d&agrave;i tr&ecirc;n m&aacute;.</p> <p class="rtejustify">Một thời gian d&agrave;i sau đ&oacute;, hai người vẫn thường xuy&ecirc;n li&ecirc;n lạc qua chat hay điện thoại. Nhiều h&ocirc;m Ch&acirc;u l&agrave;m muộn, Ho&agrave;ng lại chờ để đưa c&ocirc; về. Thỉnh thoảng Ch&acirc;u gh&eacute; qua căn nh&agrave; nhỏ nằm khuất trong v&ograve;m c&acirc;y cổ thụ của Ho&agrave;ng, chỉ đơn giản l&agrave; ngồi b&ecirc;n anh dưới t&aacute;n c&acirc;y xanh rợp m&aacute;t để thấy l&ograve;ng thanh thản, b&igrave;nh y&ecirc;n. Nhưng rồi những ph&uacute;t b&igrave;nh y&ecirc;n như thế cũng kh&ocirc;ng nhiều, điều Ch&acirc;u lo sợ cuối c&ugrave;ng cũng đến, c&ocirc; bắt đầu n&oacute;i dối chồng để được ở b&ecirc;n Ho&agrave;ng nhiều hơn. Điều đ&oacute; l&agrave;m Ch&acirc;u đau khổ, khi ở trước mặt Ho&agrave;ng, c&ocirc; cố giấu đi, nhưng t&acirc;m hồn nhạy cảm của anh nhận ra rằng, họ đang dấn s&acirc;u hơn v&agrave;o bi kịch. Nh&igrave;n Ch&acirc;u khắc khoải buồn thương, l&ograve;ng Ho&agrave;ng lu&ocirc;n quặn thắt. Anh cố gắng b&ugrave; đắp cho c&ocirc;, cố y&ecirc;u thương c&ocirc; nhiều hơn, nhưng rồi vẫn lờ mờ nhận ra <a href="http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu/nhung-dieu-ngot-ngao-nhat-trong-tinh-yeu" title="Những điều ngọt ngào nhất trong tình yêu">t&igrave;nh y&ecirc;u</a> của m&igrave;nh đang giết chết c&ocirc; dần dần.</p> <p class="rtejustify">Lối tho&aacute;t cuối c&ugrave;ng cũng đến, m&ugrave;a thu năm ấy, Ho&agrave;ng bỗng nhi&ecirc;n nhận được thừa kế từ một người b&aacute;c họ kh&ocirc;ng con c&aacute;i. Ch&acirc;u động vi&ecirc;n anh d&ugrave;ng số tiền đ&oacute; đi Paris học hội họa, thậm ch&iacute; c&ograve;n gi&uacute;p anh l&agrave;m đơn gửi đến trường Mỹ thuật ho&agrave;ng gia Paris. Đ&oacute; l&agrave; những ng&agrave;y thực sự kh&oacute; khăn với Ho&agrave;ng, anh bị giằng x&eacute; dữ dội. Trước h&ocirc;m Ho&agrave;ng bay, Ch&acirc;u đến v&agrave; ở lại với anh suốt đ&ecirc;m. Kh&ocirc;ng ngờ đ&oacute; l&agrave; lần cuối Ho&agrave;ng được nh&igrave;n thấy Ch&acirc;u. Ng&agrave;y h&ocirc;m sau, tr&ecirc;n đường ra s&acirc;n bay tiễn Ho&agrave;ng, trong l&agrave;n nước mắt nhạt nh&ograve;a, Ch&acirc;u mất phương hướng, đ&acirc;m thẳng v&agrave;o một chiếc &ocirc; t&ocirc;. Suốt 3 năm ở Paris, anh như người trốn chạy cuộc đời bằng c&aacute;ch kh&ocirc;ng li&ecirc;n lạc với ai, v&agrave; chỉ biết chuyện sau khi về nước.</p> <p class="rtejustify">Chiều h&ocirc;m đ&oacute;, một chiều chớm đ&ocirc;ng se lạnh, Ho&agrave;ng mang theo gi&aacute; vẽ đến nghĩa trang. Anh đứng trước ng&ocirc;i mộ phủ đầy những d&acirc;y hoa hồng leo hồi l&acirc;u, rồi bắt đầu cầm cọ vẽ. Khu&ocirc;n mặt Ch&acirc;u dần dần hiện l&ecirc;n, mỗi n&eacute;t cọ l&agrave; một nh&aacute;t dao cứa v&agrave;o tr&aacute;i tim Ho&agrave;ng, nhưng anh vẫn kh&ocirc;ng dừng lại, dường như chỉ c&oacute; động t&aacute;c đ&oacute; mới khiến nỗi đau trong anh vơi bớt. Khi vệt s&aacute;ng cuối c&ugrave;ng sắp tắt, cũng l&agrave; l&uacute;c bức họa ho&agrave;n th&agrave;nh. Bức tranh vẽ người thiếu phụ mong manh đứng b&ecirc;n bờ biển, mắt đăm đắm nh&igrave;n v&agrave;o những con s&oacute;ng t&iacute;t xa. M&aacute;i t&oacute;c d&agrave;i của c&ocirc; bị gi&oacute; thổi rối tung, d&agrave;i m&atilde;i ra, quấn lấy cơ thể nhỏ nhoi ấy như một sợi d&acirc;y tr&oacute;i kh&ocirc;ng sao tho&aacute;t được.</p> <p class="rtejustify">Ho&agrave;ng gần như kiệt sức, người anh ướt đẫm mồ h&ocirc;i, lạnh ngắt, nhưng tr&ecirc;n khu&ocirc;n mặt bạc nhược ấy bỗng nở một nụ cười. Anh thắp nến, bật chiếc radio nhỏ mang theo, v&agrave; trong tiếng nhạc của b&agrave;i &ldquo;Dạ kh&uacute;c&rdquo;, anh mở chiếc hộp gỗ m&agrave; Ch&acirc;u để lại. Một bức thư anh viết cho c&ocirc; trong thời gian tập huấn, cuốn nhật k&yacute; Ch&acirc;u ghi lại những chuyện t&igrave;nh của họ v&agrave; cả nội t&acirc;m giằng x&eacute;, những b&ocirc;ng hoa hồng leo anh h&aacute;i trong vườn nh&agrave; rồi &eacute;p kh&ocirc; gửi cho c&ocirc;. Những khoảnh khắc tươi đẹp lướt qua trước mắt Ho&agrave;ng. Anh đ&atilde; y&ecirc;u c&ocirc; từ khi n&agrave;o nhỉ? Từ lần bất chợt tr&ocirc;ng thấy c&ocirc; đ&ugrave;a với b&oacute;ng nắng trong khu&ocirc;n vi&ecirc;n của c&ocirc;ng ty? Từ lần t&igrave;nh cờ gặp c&ocirc; kh&oacute;c tr&ecirc;n s&acirc;n thượng? Từ buổi học đầu ti&ecirc;n trong kỳ tập huấn? Anh chỉ biết khi đến gần c&ocirc;, anh cảm gi&aacute;c như đ&atilde; y&ecirc;u c&ocirc; từ h&agrave;ng thế kỷ trước. C&ocirc; trở th&agrave;nh hơi thở, th&agrave;nh sự sống của anh, kh&ocirc;ng c&oacute; c&ocirc;, anh chỉ c&ograve;n l&agrave; một c&aacute;i x&aacute;c kh&ocirc;ng hồn. Nhưng anh lại kh&ocirc;ng thể giữ c&ocirc; ở b&ecirc;n cạnh m&igrave;nh. Hồi đ&oacute;, anh đ&atilde; muốn n&oacute;i với c&ocirc; rằng h&atilde;y c&ugrave;ng đi với anh đến Paris biết bao, nhưng anh hiểu, c&ocirc; sẽ kh&ocirc;ng bao giờ rời bỏ c&aacute;i gia đ&igrave;nh nhỏ ấy, hoặc nếu c&oacute; đi c&ugrave;ng anh, c&ocirc; sẽ đau khổ suốt qu&atilde;ng đời c&ograve;n lại.</p> <p class="rtejustify">Ho&agrave;ng ch&acirc;m lửa v&agrave;o bức thư rồi thả lại trong chiếc hộp gỗ. Lửa nhanh ch&oacute;ng b&ugrave;ng l&ecirc;n, thi&ecirc;u ch&aacute;y điểm tựa cuối c&ugrave;ng của đời anh. Anh nh&igrave;n lại khu&ocirc;n mặt Ch&acirc;u tr&ecirc;n bức vẽ một lần nữa, rồi cũng ch&acirc;m lửa đốt. Khu&ocirc;n mặt c&ocirc; biến dạng dần, những sợi d&acirc;y tr&oacute;i buộc cuộc đời c&ocirc; cũng h&oacute;a th&agrave;nh tro bụi. Trước khi ch&aacute;y hết, ngọn lửa c&ograve;n b&ugrave;ng l&ecirc;n một c&aacute;ch ma qu&aacute;i rồi mới lụi t&agrave;n.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Vĩnh biệt em&rdquo;.</em></p> </div></div></div><div class="field field-name-field-danh-muc field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Danh mục:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">Câu chuyện tình yêu</a></div></div></div><div class="field field-name-field-tags-bb field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Tags:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/nhung-cau-chuyen-tinh-yeu">NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU</a></div></div></div><div class="field field-name-field-anh field-type-image field-label-above"><div class="field-label">Ảnh miêu tả:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><img src="http://monngonmoingay.net.vn/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1342163817_buc-ve-dang-do1.jpg" width="200" height="200" alt="" /></div></div></div> Fri, 05 Apr 2013 01:29:04 +0000 lovelife_girl 2232 at http://monngonmoingay.net.vn Lắng nghe mưa http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu/lang-nghe-mua <div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"><div class="field-items"><div class="field-item even"><p class="rtejustify">N&agrave;ng th&iacute;ch cảm gi&aacute;c được đi dưới mưa, mặc cho t&ocirc;i cau m&agrave;y hay tỏ ra giận dữ cực độ v&igrave; chỉ sau đ&oacute; l&agrave; n&agrave;ng lăn ra ốm. Nhưng rồi t&ocirc;i y&ecirc;u n&agrave;ng nhiều hơn bởi c&aacute;ch n&agrave;ng y&ecirc;u&nbsp;mưa. L&uacute;c ấy, nh&igrave;n n&agrave;ng tinh khiết.</p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i gặp n&agrave;ng lần đầu ti&ecirc;n dưới m&aacute;i hi&ecirc;n qu&aacute;n c&agrave; ph&ecirc; của t&ocirc;i. Đ&ocirc;i mắt trong veo, b&agrave;n tay nhỏ nhắn đang hứng từng giọt mưa. Bất chợt, n&agrave;ng bước xuống đường, mắt nhắm lại, mưa thấm ướt. T&ocirc;i trố mắt. Mọi người nh&igrave;n n&agrave;ng. C&oacute; tiếng c&ograve;i xe. T&ocirc;i k&eacute;o tay n&agrave;ng lại:</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Đ&acirc;y l&agrave; đường phố H&agrave; Nội đấy!&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">N&agrave;ng nhoẻn miệng cười. Như một nụ hồng chớm nở. Nụ cười đầu ti&ecirc;n n&agrave;ng tặng cho t&ocirc;i.</p> <p class="rtejustify">Khi b&ecirc;n t&ocirc;i, n&agrave;ng nhẹ nh&agrave;ng như một m&agrave;n sương. Sau nhiều lần để &yacute;, bạn b&egrave; t&ocirc;i cũng nhận ra ở n&agrave;ng c&aacute;i kh&aacute;c lạ đến kinh ngạc. L&uacute;c đầu, t&ocirc;i hay cười khi thấy &aacute;nh mắt n&agrave;ng hồn nhi&ecirc;n như một đứa trẻ. Sau nhiều lần bị bạn b&egrave; nh&igrave;n tr&ograve;ng trọc th&igrave; t&ocirc;i nghĩ m&igrave;nh phải gi&uacute;p n&agrave;ng tiết chế c&aacute;i sở th&iacute;ch o&aacute;i oăm n&agrave;y.</p> <p class="rtejustify">Bỗng n&agrave;ng mất t&iacute;ch. Đ&oacute; l&agrave; qu&atilde;ng thời gian ngớ ngẩn nhất của t&ocirc;i. T&ocirc;i nhớ n&agrave;ng đến cứng đ&ocirc;ng mạch m&aacute;u. Tay buốt lạnh, t&ecirc; liệt v&igrave; đưa l&ecirc;n hứng những giọt mưa qu&aacute; l&acirc;u. T&ocirc;i bất chấp những cơn mưa xối xả, &agrave;o đến trước cổng nh&agrave; n&agrave;ng. V&agrave; chờ đợi. Đợi n&agrave;ng bước ra, như nh&aacute;nh lộc non vươn m&igrave;nh tươi tắn. T&ocirc;i chờ đợi &aacute;nh mắt trong veo, chờ đợi d&aacute;ng h&igrave;nh nhỏ b&eacute;, đ&ocirc;i b&agrave;n ch&acirc;n trắng xinh nhảy nh&oacute;t trong mưa. C&agrave;ng chờ đợi, c&agrave;ng v&ocirc; vọng. C&aacute;nh cửa im l&igrave;m.</p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i t&igrave;m n&agrave;ng. Đi&ecirc;n cuồng hơn trong những cơn mưa. Bao nhi&ecirc;u cơn mưa đi qua. Cho đến khi t&ocirc;i gần như tuyệt vọng th&igrave; n&agrave;ng trở lại. V&agrave;o một ng&agrave;y đầy nắng. Bất ngờ, ngạc nhi&ecirc;n. Dưới m&aacute;i hi&ecirc;n qu&aacute;n c&agrave; ph&ecirc; của t&ocirc;i. N&agrave;ng nhoẻn miệng cười. Đ&ocirc;i mắt kh&ocirc;ng cười.</p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i ngắm n&agrave;ng. Nụ hoa của t&ocirc;i. N&agrave;ng vẫn xinh. Nhưng đ&ocirc;i mắt buồn. B&agrave;n tay nổi g&acirc;n xanh l&egrave;.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Em đ&atilde; đi đ&acirc;u?&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">N&agrave;ng kh&ocirc;ng trả lời. Chỉ nh&igrave;n t&ocirc;i.</p> <p class="rtejustify">N&agrave;ng đứng dậy khi qu&aacute;n c&agrave; ph&ecirc; th&ecirc;m nhiều người kh&aacute;ch. N&agrave;ng chọn chiếc b&agrave;n s&aacute;t tường thay v&igrave; ngồi gần cửa sổ như mọi khi.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Anh l&agrave;m việc đi. Em muốn nh&igrave;n anh&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">Những cốc c&agrave; ph&ecirc; nặng trĩu. Đầu &oacute;c t&ocirc;i nặng trĩu. Tr&aacute;i tim t&ocirc;i kh&oacute; chịu. N&agrave;ng. R&otilde; r&agrave;ng l&agrave; n&agrave;ng. M&agrave; t&ocirc;i cảm thấy kh&ocirc;ng phải l&agrave; n&agrave;ng. T&ocirc;i kh&ocirc;ng nh&igrave;n n&agrave;ng trong suốt buổi chiều h&ocirc;m ấy. D&ugrave; t&ocirc;i đ&atilde; nhớ xiết bao khu&ocirc;n mặt xinh tươi n&agrave;y.</p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i thấy n&agrave;ng xa lạ. N&agrave;ng trầm tư. Tay m&acirc;n m&ecirc; cốc c&agrave; ph&ecirc; ướt nước v&igrave; đ&atilde; tan. M&ugrave;a h&egrave; H&agrave; Nội n&oacute;ng khủng khiếp. T&ocirc;i c&agrave;ng ngột ngạt hơn khi nh&igrave;n n&agrave;ng.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Em đ&atilde; đi đ&acirc;u?&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">N&agrave;ng ngước đ&ocirc;i mắt đen tr&ograve;n nh&igrave;n t&ocirc;i. Đ&ocirc;i mắt kh&ocirc;ng biểu hiện cảm x&uacute;c d&ugrave; t&ocirc;i thấy m&ocirc;i n&agrave;ng m&iacute;m chặt lại, ngăn tiếng nấc ph&aacute;t ra.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Anh đ&atilde; t&igrave;m em &agrave;?&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Đừng hỏi lại anh&quot; -&nbsp;</em>T&ocirc;i c&aacute;u<em>. &quot;Nếu đ&atilde; muốn đi th&igrave; em đi m&atilde;i đi. Đừng t&igrave;m gặp anh trong bộ dạng n&agrave;y&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Bộ dạng g&igrave; chứ?&rdquo;. </em>N&agrave;ng đứng phắt dậy. Vụt chạy. Kh&ocirc;ng kh&iacute; oi bức. Đầu t&ocirc;i ong ong. T&ocirc;i kh&ocirc;ng chạy theo. N&agrave;ng trở lại hay ra đi l&agrave; quyền của n&agrave;ng. T&ocirc;i cảm thấy ức chế. T&ocirc;i như một tr&ograve; đ&ugrave;a. T&ocirc;i thấy thế.</p> <p class="rtejustify">N&agrave;ng vẫn đến qu&aacute;n c&agrave; ph&ecirc; của t&ocirc;i mấy ng&agrave;y sau đ&oacute;. Mỗi buổi chiều. Chọn một g&oacute;c khuất. N&agrave;ng nh&igrave;n t&ocirc;i l&agrave;m việc. T&ocirc;i vờ kh&ocirc;ng để &yacute; n&agrave;ng nhưng l&ograve;ng t&ocirc;i h&acirc;n hoan.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Anh đừng hỏi em đ&atilde; đi đ&acirc;u nh&eacute;?&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Ừ, thế em đang sống ở đ&acirc;u?&rdquo;</em></p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Ở đ&acirc;y&rdquo;. </em>N&agrave;ng đặt b&agrave;n tay l&ecirc;n ngực t&ocirc;i. Trong tr&aacute;i tim anh.</p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i ph&igrave; cười:</p> <p class="rtejustify">&ldquo;<em>Tối tăm lắm em ạ. V&agrave; kh&ocirc;ng c&oacute; những ng&agrave;y mưa&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">N&agrave;ng co r&uacute;m người lại. Nắm chặt tay t&ocirc;i. T&ocirc;i thấy n&agrave;ng sợ h&atilde;i.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Anh đừng hỏi một điều g&igrave; cả nh&eacute;! Em sẽ thường xuy&ecirc;n đến đ&acirc;y. Đừng đi theo em&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Em đi&ecirc;n &agrave;?&rdquo;.</em> T&ocirc;i qu&aacute;t n&agrave;ng. &ldquo;<em>Th&agrave; em đừng t&igrave;m gặp anh&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;H&atilde;y như thế n&agrave;y th&ocirc;i. Em muốn gặp anh, em muốn nh&igrave;n thấy anh&rdquo;. </em>Đ&ocirc;i mắt n&agrave;ng ngấn nước.</p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i khẽ gật đầu v&agrave; quay đi. &ldquo;<em>Anh hứa!&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i kh&ocirc;ng hiểu những g&igrave; xảy ra. Nhưng t&ocirc;i&nbsp;đ&atilde; hứa với n&agrave;ng. T&ocirc;i tr&oacute;t hứa với n&agrave;ng. T&ocirc;i kh&ocirc;ng muốn nh&igrave;n đ&ocirc;i mắt n&agrave;ng ngấn lệ. T&ocirc;i muốn ngắm lại đ&ocirc;i mắt trong veo ấy. Chưa bao giờ n&agrave;ng kh&oacute;c b&ecirc;n t&ocirc;i. Kh&ocirc;ng phải l&agrave; t&ocirc;i lu&ocirc;n l&agrave;m n&agrave;ng vui, m&agrave; thật ra th&igrave; chỉ c&oacute; n&agrave;ng khiến cuộc sống của t&ocirc;i c&oacute; nhiều phần tươi mới. N&agrave;ng thường cười nh&iacute; nhảnh, &ldquo;<em>chẳng phải &Ocirc;ng trời đ&atilde; kh&oacute;c qu&aacute; nhiều rồi sao, n&ecirc;n ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng n&ecirc;n kh&oacute;c nữa&rdquo;.</em> N&agrave;ng x&ograve;e b&agrave;n tay xinh xinh ph&acirc;n bua khi t&ocirc;i ngạc nhi&ecirc;n &ldquo;<em>Những cơn mưa ấy l&agrave; nước mắt của trời m&agrave;&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i đ&atilde; từng được đi dưới mưa c&ugrave;ng n&agrave;ng. Ngắm n&agrave;ng khum khum b&agrave;n tay hứng lấy giọt mưa v&agrave; cười khanh kh&aacute;ch. T&ocirc;i th&iacute;ch đứng c&ugrave;ng n&agrave;ng dưới m&aacute;i hi&ecirc;n qu&aacute;n c&agrave; ph&ecirc; nh&igrave;n mọi người l&aacute;nh mưa. Vội v&agrave;ng. Những chiếc xe &agrave;o đi, nước bắn tung t&oacute;e. T&ocirc;i nhớ n&agrave;ng những ng&agrave;y đ&oacute;.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Anh chưa bao giờ n&oacute;i y&ecirc;u em nhỉ?&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">N&agrave;ng nh&igrave;n t&ocirc;i cười. Nụ cười nhẹ nh&agrave;ng như ng&agrave;y trước.</p> <p style="text-align: center; font-style: italic; color: #0000ff"><img alt="Nghe mưa, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, toi yeu nang, con mua, nuoc mat, noi buon, am anh, tinh yeu, cuong buc, su that, noi nho, ra di, chuyen tinh cam dong, yeu em, nho em, trai tim, ki niem, qua khu" class="news-image" src="/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1342773672-nghe-mua-11.jpg" style="width: 450px; height: 450px;" /></p> <p class="rtejustify">Sẽ kh&ocirc;ng ai biết th&ecirc;m ngo&agrave;i t&ocirc;i v&agrave; hai con người đau khổ dưới ng&ocirc;i mộ ấy sự thật đau đớn n&agrave;y (Ảnh minh họa)</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Anh th&iacute;ch ở b&ecirc;n cạnh em&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Chỉ thế th&ocirc;i &agrave;?&rdquo;.</em> N&agrave;ng cười. N&agrave;ng nh&igrave;n t&ocirc;i v&agrave; ngập ngừng. &ldquo;<em>Đừng n&oacute;i y&ecirc;u em nh&eacute;! Chỉ như thế n&agrave;y th&ocirc;i&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Tại sao thế? Em sợ anh sẽ xa em &agrave;?&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Kh&ocirc;ng phải thế! Anh hứa rồi m&agrave;, đừng hỏi g&igrave; cả, đừng n&oacute;i g&igrave; cả. H&atilde;y l&agrave;m những điều em muốn nh&eacute;! Chỉ như thế n&agrave;y th&ocirc;i&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i im lặng. N&agrave;ng vẫn kh&aacute;c lạ.</p> <p class="rtejustify">C&aacute;i oi nồng của m&ugrave;a h&egrave; H&agrave; Nội k&eacute;o d&agrave;i qu&aacute;! Chưa c&oacute; một <u>cơn mưa</u> n&agrave;o từ ng&agrave;y n&agrave;ng trở lại. T&ocirc;i nhớ ph&aacute;t đi&ecirc;n l&ecirc;n h&igrave;nh ảnh n&agrave;ng cười dưới mưa, nh&uacute;n nhảy v&agrave; nh&igrave;n t&ocirc;i. Đ&ocirc;i mắt trong veo, đ&ocirc;i m&ocirc;i ch&uacute;m ch&iacute;m&hellip;</p> <p class="rtejustify">Một cơn mưa &agrave;o ạt. K&egrave;m theo sấm chớp. Buổi chiều h&ocirc;m ấy, n&agrave;ng kh&ocirc;ng đến. T&ocirc;i giận n&agrave;ng lắm! T&ocirc;i đ&atilde; ng&oacute;ng đợi cơn mưa n&agrave;y. T&ocirc;i ng&oacute;ng đợi c&aacute;i d&aacute;ng h&igrave;nh đi trong mưa. Kh&ocirc;ng thể c&oacute; chuyện n&agrave;ng kh&ocirc;ng đến v&igrave; trời mưa. Bởi lẽ, n&agrave;ng vẫn thường đi dưới mưa như thế trước kia. Nhưng n&agrave;ng vẫn kh&ocirc;ng đến. N&agrave;ng lại mất t&iacute;ch ư? T&ocirc;i đ&atilde; v&ocirc; t&igrave;nh cho ph&eacute;p n&agrave;ng l&agrave;m thế với t&ocirc;i khi đ&atilde; hứa với n&agrave;ng qu&aacute; nhiều điều v&ocirc; l&yacute;.</p> <p class="rtejustify">Một bức thư được chuyển đến hai ng&agrave;y sau đ&oacute;.</p> <p class="rtejustify">&quot;<em>Anh &agrave;! Em đ&atilde; sợ lắm! Em bịt b&ocirc;ng tai, bật nhạc thật lớn m&agrave; vẫn kh&ocirc;ng &aacute;t được tiếng sấm chớp. Mưa to qu&aacute;! Từng hạt mưa trĩu nặng. &Acirc;m thanh &agrave;o &agrave;o. Em sợ lắm! Mưa kh&ocirc;ng ngừng l&uacute;c n&agrave;o cả. Em đ&atilde; muốn đến qu&aacute;n c&agrave; ph&ecirc;. Nhưng m&agrave; em kh&ocirc;ng thể đi v&igrave; mưa to qu&aacute;. Em muốn gọi cho anh, muốn anh đến đ&acirc;y, nhưng nếu anh đến, em sẽ sợ hơn nhiều. Em sợ lắm!...&quot;</em></p> <p class="rtejustify">C&aacute;i l&yacute; do qu&aacute;i quỷ g&igrave; thế n&agrave;y. Ba trang thư chắc sẽ kể lể rằng n&agrave;ng sợ mưa v&agrave; kh&ocirc;ng đến được. T&ocirc;i kh&ocirc;ng thể đọc tiếp. T&ocirc;i vứt l&aacute; thư v&agrave;o g&oacute;c giường. N&agrave;ng đ&ugrave;a giỡn với t&ocirc;i qu&aacute; đủ rồi. N&agrave;ng cho ph&eacute;p n&agrave;ng tr&ecirc;u đ&ugrave;a với t&ocirc;i th&igrave; t&ocirc;i cũng sẽ cho ph&eacute;p t&ocirc;i kh&ocirc;ng gặp n&agrave;ng nữa. N&agrave;ng sợ mưa ư? N&agrave;ng l&agrave; ai thế chứ? Kh&ocirc;ng phải l&agrave; c&ocirc; g&aacute;i đ&atilde; mặc kệ những trận sốt cao để đi dưới mưa sao? Kh&ocirc;ng phải l&agrave; c&ocirc; g&aacute;i đ&atilde; k&eacute;o tay t&ocirc;i chạy ầm ầm dưới mưa sao? Kh&ocirc;ng phải l&agrave; c&ocirc; g&aacute;i chỉ tay l&ecirc;n trời mỗi khi c&oacute; vệt chớp l&oacute;e s&aacute;ng rằng &ldquo;đ<em>&oacute; l&agrave; những cơn giận dữ của một ai đ&oacute;&rdquo; </em>hay sao? T&ocirc;i n&eacute;m vỡ tan khung ảnh v&igrave; cơn giận dữ. Tấm h&igrave;nh n&agrave;ng nh&igrave;n mưa dưới m&aacute;i hi&ecirc;n qu&aacute;n c&agrave; ph&ecirc; của t&ocirc;i&hellip;</p> <p class="rtejustify">N&agrave;ng mất t&iacute;ch thực sự. Một thời gian kh&aacute; d&agrave;i. V&agrave; t&ocirc;i lấy vợ. Vợ t&ocirc;i vẫn thường hỏi tại sao khi gặp c&ocirc; ấy lần đầu ti&ecirc;n t&ocirc;i lại hỏi &ldquo;<em>Em c&oacute; th&iacute;ch mưa kh&ocirc;ng?&rdquo;. </em>T&ocirc;i kh&ocirc;ng n&oacute;i với vợ t&ocirc;i về n&agrave;ng. Đ&oacute; l&agrave; nỗi đau của t&ocirc;i. Thật ra l&agrave; nỗi sợ h&atilde;i. Vợ t&ocirc;i kh&ocirc;ng th&iacute;ch mưa, hay cau m&agrave;y kh&oacute; chịu ca th&aacute;n mỗi khi mưa khiến quần &aacute;o kh&ocirc;ng thể kh&ocirc;, khiến c&ocirc; ấy đi l&agrave;m trong bộ dạng lướt thướt, khiến m&aacute;i t&oacute;c vừa mới tạo kiểu thời trang của c&ocirc; ấy bết lại. C&ocirc; ấy gh&eacute;t mưa. Nhưng c&ocirc; ấy kh&ocirc;ng rời khỏi t&ocirc;i như n&agrave;ng. N&agrave;ng rời khỏi t&ocirc;i một c&aacute;ch kh&oacute; hiểu, n&agrave;ng y&ecirc;u cầu t&ocirc;i những điều v&ocirc; l&yacute;. T&ocirc;i lại vẫn nhớ n&agrave;ng. Mỗi lần nh&igrave;n mưa l&agrave; t&ocirc;i cười. T&ocirc;i cười d&aacute;ng h&igrave;nh n&agrave;ng trong k&yacute; ức của t&ocirc;i, v&agrave; t&ocirc;i cười t&ocirc;i khi đ&oacute;. Thật ra, t&ocirc;i cũng l&agrave; một g&atilde; ngớ ngẩn. T&ocirc;i đ&atilde; y&ecirc;u n&agrave;ng đến ngớ ngẩn như n&agrave;ng y&ecirc;u mưa. V&agrave; cũng v&ocirc; l&yacute; như n&agrave;ng khi chấp nhận những điều b&iacute; ẩn phi l&yacute; b&ecirc;n cạnh n&agrave;ng.</p> <p class="rtejustify">Con g&aacute;i t&ocirc;i hơn một tuổi. N&oacute; khiến t&ocirc;i ph&aacute;t đi&ecirc;n l&ecirc;n v&igrave; n&oacute; th&iacute;ch mưa. Phải. R&otilde; r&agrave;ng l&agrave; n&oacute; th&iacute;ch mưa. Một đứa trẻ hơn một tuổi sẽ kh&ocirc;ng biết y&ecirc;u gh&eacute;t một thứ g&igrave; đ&oacute; đến ph&aacute;t cuồng. Nhưng r&otilde; r&agrave;ng l&agrave; n&eacute;t mặt n&oacute; hớn hở khi mưa &agrave;o &agrave;o rơi xuống. Tiếng s&eacute;t l&agrave;m n&oacute; giật m&igrave;nh, nhưng rồi n&oacute; cười khanh kh&aacute;ch ngay sau đ&oacute;. T&ocirc;i ph&aacute;t đi&ecirc;n l&ecirc;n v&igrave; n&oacute;. H&igrave;nh ảnh n&agrave;ng hiện l&ecirc;n nhiều hơn khi t&ocirc;i nh&igrave;n con g&aacute;i t&ocirc;i.</p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i bị &aacute;m ảnh. N&agrave;ng giỏi thật, n&agrave;ng đeo b&aacute;m t&ocirc;i cả trong &yacute; nghĩ.</p> <p class="rtejustify">Một buổi s&aacute;ng, vợ t&ocirc;i ch&igrave;a ra trước mặt t&ocirc;i chiếc hộp m&agrave;u hồng. C&ocirc; ấy t&igrave;m thấy khi dọn bỏ những thứ kh&ocirc;ng cần thiết trong ph&ograve;ng của t&ocirc;i ở qu&aacute;n c&agrave; ph&ecirc;. Rồi bỏ mặc t&ocirc;i trố mắt nh&igrave;n những tấm h&igrave;nh của n&agrave;ng, l&aacute; thư của n&agrave;ng. T&ocirc;i định vứt chiếc hộp v&agrave;o th&uacute;ng r&aacute;c. T&ocirc;i muốn vứt bỏ n&oacute;, muốn x&oacute;a sạch, t&ocirc;i sợ h&atilde;i bởi n&agrave;ng &aacute;m ảnh t&ocirc;i. Chần chừ. Cũng bởi v&igrave; chần chừ m&agrave; ngay sau đ&oacute; t&ocirc;i lao phăng phăng ra bến xe. B&oacute;ng vợ nghi&ecirc;ng nghi&ecirc;ng theo chiều nắng. T&ocirc;i đ&atilde; đọc lại bức thư của n&agrave;ng.</p> <p class="rtejustify">&hellip; <em>&quot;Em xin lỗi, chắc anh cũng đ&atilde; từng kh&oacute; chịu lắm mỗi lần nh&igrave;n thấy em n&ocirc; nghịch trong mưa. Cũng l&agrave; tại em cả, lẽ ra em n&ecirc;n nghe theo anh, em sẽ mặc &aacute;o mưa khi ra đường, em sẽ chỉ nh&igrave;n mưa qua cửa sổ, lẽ ra em kh&ocirc;ng n&ecirc;n để cơ thể m&igrave;nh ướt nhẹp v&igrave; mưa.</em></p> <p class="rtejustify"><em>H&ocirc;m đ&oacute;, em đ&atilde; đi mưa để về nh&agrave;. &Aacute;o quần ướt nhẹp. Em vẫn nuối tiếc cơn mưa v&agrave; đ&atilde; đứng ngắm n&oacute; tr&ecirc;n ban c&ocirc;ng. Mưa hắt xi&ecirc;n v&agrave;o ban c&ocirc;ng. Bố đứng cạnh em, hơi rượu phả ra. Bố đ&atilde; hiếp em anh ạ. Kh&ocirc;ng ai nghe nổi tiếng em giữa trời mưa ầm ầm. Em qu&aacute; sợ h&atilde;i, qu&aacute; khủng khiếp. Miệng em cứng lại, &uacute; ớ. Em tỉnh dậy một m&igrave;nh trơ trọi giữa ban c&ocirc;ng, chiếc &aacute;o bị r&aacute;ch toạc c&ograve;n d&iacute;nh lại người. Mưa vẫn lất phất. Em lết xuống nh&agrave;. Bức thư để lại, bố em bỏ đi. Em đ&atilde; kh&oacute;c rất nhiều, em muốn chết ngay l&uacute;c đ&oacute;.</em></p> <p class="rtejustify"><em>Bố em chết v&igrave; tai nạn giao th&ocirc;ng đ&ecirc;m h&ocirc;m đ&oacute;. Em đ&atilde; ch&ocirc;n bố theo t&agrave;n tro của l&aacute; thư bố để lại. B&ecirc;n cạnh mộ mẹ, kh&ocirc;ng n&oacute;i được n&ecirc;n lời anh ạ. Đ&aacute;m tang bố em mưa rất to, mọi người bảo em ph&aacute;t đi&ecirc;n l&ecirc;n khi g&agrave;o th&eacute;t dữ dội, họ bảo rằng em đ&atilde; qu&aacute; sốc trước c&aacute;i chết của bố. Anh &agrave;, em ph&aacute;t đi&ecirc;n thật, em qu&aacute; sợ h&atilde;i, em kinh khủng, em nhục nh&atilde; ch&iacute;nh em.</em></p> <p class="rtejustify"><em>Em lu&ocirc;n gặp &aacute;c mộng, bố em hiện về, đ&ocirc;i mắt đỏ au như nuốt chửng th&acirc;n thể đang d&iacute;nh chặt phập phồng dưới lớp &aacute;o ướt nhẹp v&igrave; nước mưa của em. Em c&agrave;ng sợ h&atilde;i, k&ecirc;u th&eacute;t, hoảng loạn hơn mỗi khi trời mưa. Em đ&atilde; về sống c&ugrave;ng b&agrave; ngoại, em chưa một lần về thăm mộ bố. Anh &agrave;, em bất hiếu lắm phải kh&ocirc;ng? Nhưng em kh&ocirc;ng thể đi, đ&ocirc;i ch&acirc;n em cứng lại, ch&ocirc;n chặt xuống đất mỗi lần mọi người hỏi về bố.</em></p> <p class="rtejustify"><em>Em cố&nbsp; đi qua cơn khủng hoảng ấy theo thời gian v&agrave; nỗi nhớ anh. Em biết anh đ&atilde;&nbsp;ngạc nhi&ecirc;n khi gặp lại em. Em cứ tưởng m&igrave;nh c&oacute; thể vượt qua, sẽ kh&ocirc;ng c&ograve;n sợ h&atilde;i, nhưng em vẫn g&agrave;o th&eacute;t, vẫn hoảng loạn v&ocirc; c&ugrave;ng khi cơn mưa ập đến. Cảm ơn anh v&igrave; đ&atilde; kh&ocirc;ng hỏi em bất cứ điều g&igrave;&quot;&hellip;</em></p> <p class="rtejustify">T&igrave;m về với n&agrave;ng theo d&ograve;ng địa chỉ n&agrave;ng ghi cuối thư. Miền gi&oacute; c&aacute;t dữ dội s&oacute;ng g&agrave;o. Ng&ocirc;i mộ cỏ mọc um t&ugrave;m của bố n&agrave;ng. T&ocirc;i đ&atilde; l&agrave;m theo ước nguyện của n&agrave;ng, thắp cho bố n&agrave;ng n&eacute;n nhang. Kh&oacute;c nấc khi nh&igrave;n ng&ocirc;i mộ n&agrave;ng b&ecirc;n cạnh. B&agrave; ngoại n&agrave;ng kh&oacute;c, t&ocirc;i cũng kh&oacute;c. Hai d&ograve;ng <em>nước mắt </em>chảy theo d&ograve;ng suy nghĩ kh&aacute;c nhau. Sẽ kh&ocirc;ng ai biết th&ecirc;m ngo&agrave;i t&ocirc;i v&agrave; hai con người đau khổ dưới ng&ocirc;i mộ ấy sự thật đau đớn n&agrave;y. N&agrave;ng đ&atilde; đợi t&ocirc;i l&acirc;u qu&aacute;! Đợi t&ocirc;i trở về c&ugrave;ng n&agrave;ng, nắm chặt tay n&agrave;ng, n&agrave;ng sẽ nhắm mắt lại để t&ocirc;i dắt n&agrave;ng ra mộ của bố n&agrave;ng để thắp nhang. Tr&aacute;i tim t&ocirc;i đập mạnh. Nụ cười của n&agrave;ng trong k&yacute; ức x&oacute;t xa hiện về. N&agrave;ng n&oacute;i n&agrave;ng sẽ sống trong tr&aacute;i tim t&ocirc;i.</p> <p class="rtejustify"><em>&ldquo;Xin lỗi em. Bởi tr&aacute;i tim anh đ&atilde; từng chật hẹp&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">Y&ecirc;n nghỉ nh&eacute;!<br /> Những tội lỗi v&ocirc; t&igrave;nh<br /> Sẽ theo mưa tr&ocirc;i hết.</p> </div></div></div><div class="field field-name-field-danh-muc field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Danh mục:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">Câu chuyện tình yêu</a></div></div></div><div class="field field-name-field-tags-bb field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Tags:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/nhung-cau-chuyen-tinh-yeu">NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU</a></div></div></div><div class="field field-name-field-anh field-type-image field-label-above"><div class="field-label">Ảnh miêu tả:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><img src="http://monngonmoingay.net.vn/sites/default/files/ba_bau/2013/04/05/1342773681_nghe-mua1.jpg" width="200" height="200" alt="" /></div></div></div> Fri, 05 Apr 2013 01:22:42 +0000 lovelife_girl 2231 at http://monngonmoingay.net.vn Câu chuyện của cô gái bán thân cứu mẹ http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu/cau-chuyen-cua-co-gai-ban-than-cuu-me <div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"><div class="field-items"><div class="field-item even"><p class="rtejustify">&nbsp;Để bảo vệ ch&uacute;t mạnh mẽ c&ograve;n lại m&agrave; kh&ocirc;ng đổ gục. Nh&agrave; t&ocirc;i, mẹ g&oacute;a con c&ocirc;i, nếu t&ocirc;i cũng quỵ, sẽ chẳng c&ograve;n ai l&agrave;m chỗ dựa cho mẹ.</p> <p class="rtejustify">Hết một tuần, tất cả kết quả x&eacute;t nghiệm đều đi đến chung một kết luận: Khối u của mẹ l&agrave;nh t&iacute;nh nhưng bắt buộc phải phẫu thuật.</p> <p class="rtejustify">Nỗi vui mừng chưa kịp nhen nh&oacute;m th&igrave; số tiền dự t&iacute;nh phải chi trả đ&atilde; t&agrave;n bạo b&oacute;p nghẹt tr&aacute;i tim t&ocirc;i lần nữa.</p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i c&oacute; b&aacute;n răng, b&aacute;n t&oacute;c, b&aacute;n m&aacute;u, b&aacute;n cả nh&agrave; cũng kh&ocirc;ng thể đủ một nửa con số trăm triệu đồng. Huy động tất cả người th&acirc;n, bạn b&egrave; quen biết được vỏn vẹn hai chục triệu. C&acirc;y v&agrave;ng mẹ định để d&agrave;nh l&agrave;m của hồi m&ocirc;n cho t&ocirc;i phải b&aacute;n đ&uacute;ng l&uacute;c gi&aacute; chạm đ&aacute;y cũng chỉ gom th&ecirc;m được bốn chục triệu nữa. Con số s&aacute;u mươi triệu đồng c&ograve;n lại cứ như c&aacute;i th&ograve;ng lọng treo lơ lửng tr&ecirc;n đầu t&ocirc;i.</p> <p class="rtejustify">Kh&ocirc;ng c&oacute; n&oacute;, mẹ kh&ocirc;ng thể phẫu thuật được. Thời gian c&agrave;ng k&eacute;o d&agrave;i, x&aacute;c suất an to&agrave;n sẽ c&agrave;ng giảm. Chưa bao giờ t&ocirc;i l&acirc;m v&agrave;o t&igrave;nh trạng quẫn tr&iacute; như l&uacute;c n&agrave;y.</p> <p class="rtejustify">Sao c&aacute;c đại gia kh&ocirc;ng v&agrave;o h&agrave;nh lang bệnh viện m&agrave; t&igrave;m <strong>t&igrave;nh một đ&ecirc;m</strong>? Năm trăm đ&ocirc;, hai trăm đ&ocirc; cũng được. T&ocirc;i cao 1m68, ba v&ograve;ng đủ chuẩn, mặt xinh, da trắng. T&ocirc;i sẽ b&aacute;n t&ocirc;i ngay để đủ tiền phẫu thuật cho mẹ.</p> <p class="rtejustify">Mỗi buổi s&aacute;ng, b&aacute;c sĩ điều trị cho mẹ đi qua thăm kh&aacute;m đều hỏi han về t&igrave;nh h&igrave;nh chuẩn bị của ch&uacute;ng t&ocirc;i. T&ocirc;i chưa bao giờ kh&oacute;c trước mặt b&aacute;c sĩ, nhưng sắc mặt t&ocirc;i tr&ocirc;ng c&ograve;n thảm hơn cả kh&oacute;c, n&ecirc;n bao giờ anh cũng &aacute;i ngại quay đi.</p> <p class="rtejustify">Ph&ograve;ng bệnh của mẹ c&oacute; mười hai người, chen ch&uacute;c trong s&aacute;u c&aacute;i giường c&aacute; nh&acirc;n. Buổi s&aacute;ng h&ocirc;m thứ s&aacute;u, b&aacute;c sĩ điều trị của mẹ đi v&agrave;o, mang theo mười hai c&aacute;i phong b&igrave;, bảo l&agrave; của c&aacute;c nh&agrave; hảo t&acirc;m gửi tặng. Mười một c&aacute;i đều chỉ c&oacute; một triệu đồng, ri&ecirc;ng c&aacute;i của mẹ t&ocirc;i l&agrave; năm triệu đồng, k&egrave;m theo t&iacute;n hiệu &ldquo;b&iacute; mật&rdquo;. C&oacute; nhiều tiếng kh&oacute;c c&ugrave;ng l&uacute;c sụt s&ugrave;i. B&aacute;c sĩ thấy ngại sao đ&oacute; m&agrave; đi ra ngay, c&ograve;n bảo t&ocirc;i cuối giờ l&ecirc;n khoa gặp.</p> <p class="rtejustify">Ai đ&atilde; từng v&agrave;o chăm bệnh nh&acirc;n trong viện mới cảm nhận được hết c&aacute;i thấp thỏm trong c&acirc;u hẹn gặp với b&aacute;c sĩ. Thường l&agrave; v&igrave; t&igrave;nh trạng bệnh tiến triển kh&ocirc;ng tốt b&aacute;c sĩ điều trị mới phải gặp ri&ecirc;ng người nh&agrave;. Cũng c&oacute; khi v&igrave; ph&iacute; điều trị tự nhi&ecirc;n lại đội l&ecirc;n qu&aacute; cao. Với người gi&agrave;u m&agrave; n&oacute;i, đ&acirc;y kh&ocirc;ng phải l&agrave; kh&oacute; khăn g&igrave; gh&ecirc; gớm. Nhưng với d&acirc;n ngh&egrave;o như ch&uacute;ng t&ocirc;i, mức độ s&aacute;t thương của n&oacute; như c&aacute;c cư d&acirc;n mạng hay n&oacute;i, đ&uacute;ng l&agrave; &ldquo;v&ocirc; đối&rdquo;.</p> <p class="rtejustify">Cho n&ecirc;n, suốt cả ng&agrave;y h&ocirc;m ấy t&ocirc;i hết đi ra lại đi v&agrave;o, giơ tay xem đồng hồ li&ecirc;n tục, đến mức ch&iacute;nh mẹ cũng bị l&acirc;y cảm gi&aacute;c căng thẳng. Khi kim giờ chỉ đ&uacute;ng số năm, t&ocirc;i lao như t&ecirc;n bắn qua h&agrave;nh lang bệnh viện. Ngồi trong ph&ograve;ng của anh rồi, hơi thở vẫn chưa điều h&ograve;a nổi, l&ograve;ng b&agrave;n tay t&ocirc;i t&uacute;a mồ h&ocirc;i lạnh to&aacute;t.</p> <p class="rtejustify">Kh&ocirc;ng c&oacute; ti&ecirc;n liệu xấu n&agrave;o cả. Anh chỉ cho t&ocirc;i th&ecirc;m một con đường sống.</p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i phải cấp tốc mua bảo hiểm cho mẹ, trước thời gian phẫu thuật. Anh thậm ch&iacute; c&ograve;n giới thiệu người c&oacute; thể gi&uacute;p t&ocirc;i đẩy nhanh v&agrave; hợp thức h&oacute;a c&aacute;c thủ tục. T&ocirc;i tr&agrave;o nước mắt c&aacute;m ơn. Anh lại l&uacute;ng t&uacute;ng: Cũng kh&ocirc;ng gi&uacute;p được g&igrave; nhiều đ&acirc;u, v&igrave; ca mổ của mẹ em l&agrave; tự nguyện, n&ecirc;n bảo hiểm chỉ trả gi&uacute;p một phần viện ph&iacute;. Giảm được khoảng 20% tổng chi ph&iacute; l&agrave; c&ugrave;ng!</p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i lẩm nhẩm trong &oacute;c, 20% của 120 triệu nghĩa l&agrave; hơn hai chục triệu. Nghĩa l&agrave; nỗi lo của t&ocirc;i giảm xuống chỉ c&ograve;n hơn ba chục triệu nữa th&ocirc;i. Một triệu đồng l&uacute;c n&agrave;y cũng qu&yacute;, n&oacute;i g&igrave; đến hơn hai chục triệu.</p> <p class="rtecenter"><img alt="Cô gái &quot;bán thân&quot; cứu mẹ, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, ban than, tinh mot dem, dai gia, con dau, chuyen tinh lang man" src="/sites/default/files/ba_bau/2013/04/04/1349323413-gia-cua-tinh-yeu-11.jpg" style="width: 450px; height: 310px;" /></p> <p class="rtecenter">Em l&agrave;m &Ocirc;sin cho nh&agrave; t&ocirc;i được đ&uacute;ng s&aacute;u th&aacute;ng th&igrave; mẹ t&ocirc;i một hai đ&ograve;i n&acirc;ng cấp em l&agrave;m con d&acirc;u.(Ảnh minh họa)</p> <p class="rtejustify">Nhưng một tuần sau đ&oacute; t&ocirc;i vẫn kh&ocirc;ng biết l&agrave;m c&aacute;ch n&agrave;o để xoay ra hơn ba chục triệu đồng. T&uacute;ng qu&aacute; h&oacute;a liều. T&ocirc;i một lần nữa g&otilde; cửa ph&ograve;ng b&aacute;c sĩ điều trị ch&iacute;nh. Trong tay l&agrave; một hợp đồng đ&atilde; soạn sẵn, k&yacute; sẵn. T&ocirc;i mạo muội đề nghị anh bảo l&atilde;nh cho ca mổ của mẹ t&ocirc;i. T&ocirc;i biết điều n&agrave;y l&agrave; bất khả thi. Trong bệnh viện l&uacute;c n&agrave;o cũng c&oacute; người ngh&egrave;o. Mạng ai cũng qu&yacute;. Ai cũng muốn nhờ b&aacute;c sĩ bảo l&atilde;nh. M&agrave; b&aacute;c sĩ th&igrave; kh&ocirc;ng l&agrave; th&aacute;nh. Nhưng t&ocirc;i c&oacute; một niềm tin mơ hồ: H&igrave;nh như anh để &yacute; đến t&ocirc;i. C&oacute; để &yacute; mới đưa phong bị d&agrave;y hơn những người kh&aacute;c. C&oacute; để &yacute; mới n&oacute;i gi&uacute;p việc l&agrave;m bảo hiểm, kh&ocirc;ng b&aacute;c sĩ n&agrave;o rỗi hơi lại đi m&aacute;ch bệnh nh&acirc;n c&aacute;ch l&aacute;ch luật rắc rối v&agrave; c&oacute; phần tr&aacute;i quy tắc như vậy?</p> <p class="rtejustify">Trong hợp đồng thảo sẵn, t&ocirc;i đề nghị l&agrave;m gi&uacute;p việc kh&ocirc;ng c&ocirc;ng cho gia đ&igrave;nh b&aacute;c sĩ trong 3 năm, bảy ng&agrave;y tr&ecirc;n tuần, ba giờ mỗi ng&agrave;y. Kh&ocirc;ng ngờ, anh nh&igrave;n tờ giấy rồi cười, đẩy lại ph&iacute;a t&ocirc;i kh&ocirc;ng n&oacute;i g&igrave;. Cuống qu&aacute;, t&ocirc;i n&oacute;i thẳng tưng m&agrave; kh&ocirc;ng hề đỏ mặt: Hay l&agrave; anh mua em đi, to&agrave;n quyền sử dụng trong một năm. Em cam t&acirc;m t&igrave;nh nguyện! Lần n&agrave;y, anh đơ ra một l&uacute;c, mặt đỏ bừng.</p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i gần như tuyệt vọng, thiếu ch&uacute;t nữa th&igrave; nằm lăn ra ph&ograve;ng anh ăn vạ. Một l&uacute;c sau anh bảo t&ocirc;i chuẩn bị, thứ ba sẽ mổ cho mẹ. T&ocirc;i gần như bay ra khỏi ph&ograve;ng anh, bất chấp nỗi &ecirc; chề <u>b&aacute;n th&acirc;n </u>v&ocirc; tiền kho&aacute;ng hậu kia. Trước mắt t&ocirc;i chỉ c&ograve;n viễn cảnh mẹ sẽ được phẫu thật, sẽ khỏi bệnh, khỏe mạnh trở lại. T&ocirc;i l&agrave;m g&igrave; c&ograve;n người th&acirc;n n&agrave;o kh&aacute;c tr&ecirc;n đời n&agrave;y!</p> <p class="rtejustify">Ca phẫu thuật của mẹ rất th&agrave;nh c&ocirc;ng. L&uacute;c n&agrave;y t&acirc;m tr&iacute; t&ocirc;i mới trở lại trạng th&aacute;i b&igrave;nh thường. Nghĩ đến c&aacute;i hợp đồng vẫn bỏ lại trong ph&ograve;ng anh, kh&ocirc;ng khỏi ngượng ng&ugrave;ng. Nhưng m&atilde;i vẫn kh&ocirc;ng thấy khổ chủ đ&ograve;i nợ. Gần ng&agrave;y mẹ ra viện, t&ocirc;i lần nữa v&aacute;c mặt mo đi đề nghị người ta <em>&ldquo;nghiệm thu&rdquo;</em> m&igrave;nh.</p> <p class="rtejustify">***</p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i ngo&agrave;i ba mươi tuổi. B&aacute;c sĩ của một bệnh viện lớn. Độc th&acirc;n nhưng h&igrave;nh như kh&ocirc;ng c&oacute; duy&ecirc;n lắm với phụ nữ. Lần đầu nh&igrave;n thấy em đ&atilde; rung rinh. Em rất đẹp, lại hiếu thuận. Chăm ch&uacute;t mẹ từng li từng t&iacute;. L&agrave;m việc trong bệnh viện l&acirc;u rồi, t&ocirc;i đ&atilde; chứng kiến kh&ocirc;ng &iacute;t cảnh c&aacute;c &ocirc;ng bố b&agrave; mẹ c&ocirc; đơn v&ograve; v&otilde; điều trị nội tr&uacute;, to&agrave;n bộ việc chăm s&oacute;c ph&oacute; mặc cả cho điều dưỡng vi&ecirc;n, con c&aacute;i một tuần tới điểm danh một lần đ&atilde; l&agrave; nhiều. Thế n&ecirc;n, h&igrave;nh ảnh của em ng&agrave;y ng&agrave;y chăm ch&uacute;t mẹ tận t&acirc;m tận lực lại khiến t&ocirc;i để t&acirc;m. Mẹ em phải phẫu thuật, lần lữa m&atilde;i m&agrave; kh&ocirc;ng thu xếp đủ tiền, t&ocirc;i cũng c&oacute; ch&uacute;t động l&ograve;ng.</p> <p class="rtejustify">Mẹ t&ocirc;i năm nay ngo&agrave;i bảy mươi tuổi. Bố t&ocirc;i mất đ&atilde; năm năm, sở th&iacute;ch c&ograve;n lại duy nhất của b&agrave; l&agrave; chăm t&ocirc;i v&agrave; l&agrave;m từ thiện. Lương hưu của b&agrave; kh&ocirc;ng đ&aacute;ng l&agrave; bao, ng&agrave;y ng&agrave;y b&agrave; may &aacute;o, đan len, rồi cứ gom lại từng t&iacute; một, th&agrave;nh một chục l&agrave; hớn hở mang cho trẻ con ngh&egrave;o. Trước đ&acirc;y, mẹ cũng hay mang v&agrave;o viện t&ocirc;i nhưng từ khi t&ocirc;i bảo: Bệnh nh&acirc;n thường họ kh&ocirc;ng thiếu mấy thứ mẹ cho, c&aacute;i họ thiếu nhất l&agrave; tiền, thế l&agrave; mẹ chuyển mục ti&ecirc;u sang mấy x&atilde; ngoại th&agrave;nh v&agrave; c&aacute;c x&atilde; v&ugrave;ng n&uacute;i theo chường tr&igrave;nh của Hội Chữ thập đỏ.</p> <p class="rtejustify">Gần đ&acirc;y, mẹ vận động được cả c&aacute;c c&ocirc; ch&uacute; v&agrave; bạn b&egrave; ở nước ngo&agrave;i gửi tiền về l&agrave;m từ thiện, thỉnh thoảng được một cục, mẹ lại tất tả đem cho. Th&aacute;ng trước, mẹ đi đường bị xe t&ocirc;ng g&atilde;y ch&acirc;n, thế l&agrave; phải nằm một chỗ, kh&ocirc;ng đi lại được. Cục tiền của mẹ, t&ocirc;i phải l&agrave;m nhiệm vụ mang v&agrave;o viện ph&acirc;n ph&aacute;t. Thực l&ograve;ng, t&ocirc;i kh&ocirc;ng quen l&agrave;m việc n&agrave;y nhưng trước sức &eacute;p của mẹ, đ&agrave;nh chia ra c&aacute;c phần bằng nhau, đem chia cho ph&ograve;ng điều trị của m&igrave;nh, năm ph&uacute;t l&agrave; xong. Ri&ecirc;ng phong b&igrave; của mẹ em, t&ocirc;i cố t&igrave;nh nh&eacute;t th&ecirc;m bốn triệu đồng. Cũng như muốn bỏ bể m&agrave; th&ocirc;i!</p> <p class="rtejustify">T&ocirc;i chưa bao giờ tưởng tượng được em lại đề nghị <em>&ldquo;b&aacute;n m&igrave;nh&rdquo;</em> cho t&ocirc;i với c&aacute;i gi&aacute; như vậy. Nhất thời kh&ocirc;ng biết phản ứng thế n&agrave;o n&ecirc;n cứ ngồi ngậm hột thị. Nh&igrave;n gương mặt tuyệt vọng của em, t&ocirc;i biết m&igrave;nh chẳng c&ograve;n lựa chọn n&agrave;o kh&aacute;c. Thế l&agrave; r&uacute;t tiền t&uacute;i ra gi&uacute;p bệnh nh&acirc;n. Cũng chẳng phải v&igrave; l&ograve;ng tốt như mẹ t&ocirc;i, m&agrave; l&agrave; v&agrave;o c&aacute;i thế kh&ocirc;ng thể r&uacute;t ch&acirc;n ra được nữa.</p> <p class="rtejustify">Ng&agrave;y mẹ em ra viện, em lần nữa nhắc lại chuyện phải &ldquo;thanh to&aacute;n&rdquo; hợp đồng. T&ocirc;i lại lần nữa bị &eacute;p phải n&oacute;i rằng: <em>&ldquo;Cứ coi như nợ anh, khi n&agrave;o c&oacute; tiền th&igrave; trả!&rdquo;.</em> Kh&ocirc;ng ngờ em <em>&ldquo;chốt hạ&rdquo;</em> ngay: Thế n&agrave;y vậy, nếu anh đ&atilde; ch&ecirc; em th&igrave; l&agrave;m theo phương &aacute;n thứ nhất đi! Em biết mẹ anh đang ốm, cũng cần người gi&uacute;p đỡ. Từ tuần sau, sau giờ l&agrave;m em sẽ đến nh&agrave; anh gi&uacute;p việc nh&agrave;. Em biết địa chỉ rồi, anh đừng ngại!</p> <p class="rtejustify">Em l&agrave;m &Ocirc;sin cho nh&agrave; t&ocirc;i được đ&uacute;ng s&aacute;u th&aacute;ng th&igrave; mẹ t&ocirc;i một hai đ&ograve;i n&acirc;ng cấp em l&agrave;m <em>con d&acirc;u</em>.</p> <p class="rtejustify">Đến nước n&agrave;y t&ocirc;i m&agrave; c&ograve;n vờ vịt lập topic &ldquo;<em>c&oacute; n&ecirc;n siết nợ bằng c&aacute;ch cưới con nợ hay kh&ocirc;ng?&rdquo;</em> th&igrave; thật nhảm!!!</p> </div></div></div><div class="field field-name-field-danh-muc field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Danh mục:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">Câu chuyện tình yêu</a></div></div></div><div class="field field-name-field-tags-bb field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Tags:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/nhung-cau-chuyen-tinh-yeu">NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU</a></div></div></div><div class="field field-name-field-anh field-type-image field-label-above"><div class="field-label">Ảnh miêu tả:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><img src="http://monngonmoingay.net.vn/sites/default/files/ba_bau/2013/04/04/1349323413-gia-cua-tinh-yeu-11.jpg" width="500" height="344" alt="" /></div></div></div> Thu, 04 Apr 2013 09:37:10 +0000 lovelife_girl 2227 at http://monngonmoingay.net.vn Chuyện tình của người đàn ông không con http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu/chuyen-tinh-cua-nguoi-dan-ong-khong-con <div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"><div class="field-items"><div class="field-item even"><p class="rtejustify">B&agrave; Mận n&oacute;i, b&agrave; kh&ocirc;ng c&ograve;n thấy buồn nữa. Những đau khổ của cuộc đời, b&agrave; v&agrave; chồng đ&atilde; trải qua đủ, giờ họ c&ograve;n c&oacute; nhau đ&atilde; l&agrave; một niềm hạnh ph&uacute;c. Nhưng những giọt nước mắt chỉ mới kịp ứa l&ecirc;n nơi kh&oacute;e mắt của b&agrave; rồi vội v&agrave;ng biến mất khi n&oacute;i về những đứa con trong mơ ước đủ để thấy vợ chồng b&agrave; mong c&oacute; một đứa con của ri&ecirc;ng m&igrave;nh biết bao&hellip;</p> <p class="rtejustify"><strong>Ng&ocirc;i nh&agrave; ấm</strong></p> <p class="rtejustify">Tổ ấm của vợ ch&ocirc;ng &ocirc;ng Lợi &ndash; b&agrave; Mận nằm ở một ng&otilde; nhỏ tr&ecirc;n đường T&ocirc; Hiến Th&agrave;nh. Ng&ocirc;i nh&agrave; chật hẹp chỉ vừa đủ để k&ecirc; một kệ ti vi v&agrave; chiếc tủ ở g&oacute;c, diện t&iacute;ch c&ograve;n lại l&agrave; nơi &ocirc;ng b&agrave; c&ugrave;ng ngồi xem phim, c&ugrave;ng tr&ograve; chuyện với nhau mỗi tối sau khi bữa cơm kết th&uacute;c.</p> <p class="rtejustify">Những người biết c&acirc;u chuyện của hai người c&oacute; lẽ sẽ &iacute;t nhiều bu&ocirc;ng tiếng thở d&agrave;i thương cho đ&ocirc;i vợ chồng ở tuổi ngo&agrave;i 50 vẫn chưa một lần được l&agrave;m cha, l&agrave;m mẹ, buồn cho niềm hạnh ph&uacute;c chẳng trọn vẹn. Nhưng nếu được đến v&agrave; nghe <a href="http://monngonmoingay.net.vn/suc-khoe-gia-dinh/to-am/lam-sao-de-vo-chong-co-quan-he-ben-vung-cach-nao-giup-quan-he-vo-chong-ben-vung">vợ chồng</a> &ocirc;ng Lợi, b&agrave; Mận tr&ograve; chuyện, hẳn ai cũng sẽ ngạc nhi&ecirc;n v&igrave; những ấm &aacute;p họ mang lại cho nhau, b&igrave;nh dị m&agrave; đầy x&uacute;c động.</p> <p class="rtejustify">&Ocirc;ng Trần Văn Lợi sinh năm 1953, l&agrave; con trai cả trong một gia đ&igrave;nh c&oacute; 8 anh em. Nh&agrave; ngh&egrave;o, bố &ocirc;ng mất sớm, mẹ dựa v&agrave;o h&agrave;ng nước nhỏ để nu&ocirc;i c&aacute;c con. Sau gần 5 năm đi bộ đội, chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị, khi trở về, &ocirc;ng cũng chỉ c&oacute; một con b&uacute;p b&ecirc; nhỏ l&agrave;m qu&agrave; cho c&ocirc; em &uacute;t m&agrave; kh&ocirc;ng c&oacute; ch&uacute;t đồ g&igrave; đ&aacute;ng gi&aacute; trong tay.</p> <p class="rtejustify">Vay mượn mua được một chiếc xe đạp, &ocirc;ng Lợi đạp x&iacute;ch l&ocirc; để kiếm tiền phụ gi&uacute;p mẹ. Kiếm được bao nhi&ecirc;u, &ocirc;ng đưa mẹ bấy nhi&ecirc;u, tuyệt nhi&ecirc;n kh&ocirc;ng giữ lại cho m&igrave;nh ch&uacute;t vốn ri&ecirc;ng n&agrave;o. Thế n&ecirc;n khi lấy vợ, &ocirc;ng mới giật m&igrave;nh thấy m&igrave;nh chẳng c&oacute; lấy một đồng n&agrave;o để lo cho đ&aacute;m cưới.</p> <p class="rtejustify">&Ocirc;ng t&acirc;m sự: &ldquo;<em>Mận v&agrave; t&ocirc;i đến với nhau l&agrave; nhờ c&oacute; người mai mối. Ch&uacute;ng t&ocirc;i y&ecirc;u nhau được 3 năm th&igrave; lấy. Ng&agrave;y ấy ngh&egrave;o, t&igrave;nh y&ecirc;u cũng ngh&egrave;o nhưng t&ocirc;i thấy đẹp lắm. Một tuần ch&uacute;ng t&ocirc;i chỉ đi chơi với nhau c&oacute; một lần. Đi đ&acirc;u t&ocirc;i cũng phải đi v&agrave;o tận nh&agrave;, xin ph&eacute;p mẹ Mận rồi mới d&aacute;m đưa c&ocirc; ấy đi. Hẹn giờ n&agrave;o l&agrave; về giờ đấy. L&uacute;c lấy nhau, t&ocirc;i kh&ocirc;ng c&oacute; tiền, phải đi vay l&atilde;i để l&agrave;m đ&aacute;m cưới. Mận th&igrave; đem b&aacute;n phiếu thực phẩm để lấy tiền phụ gi&uacute;p t&ocirc;i&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">Sau đ&aacute;m cưới, <strong>vợ chồng</strong> &ocirc;ng Lợi về ở c&ugrave;ng mẹ v&agrave; c&aacute;c em trong căn nh&agrave; nhỏ chưa đầy 10m2. &Ocirc;ng Lợi vẫn đạp x&iacute;ch l&ocirc; để kiếm sống. Vợ &ocirc;ng l&agrave;m việc trong c&ocirc;ng ty cao su rồi nghỉ việc v&igrave; sức khỏe yếu, hằng ng&agrave;y ra phụ gi&uacute;p h&agrave;ng nước cho mẹ chồng. Lấy nhau năm 1976, nhưng phải đến 4 năm sau, &ocirc;ng b&agrave; mới d&agrave;nh được ch&uacute;t tiền để dựng ri&ecirc;ng cho m&igrave;nh một căn nh&agrave; nhỏ 11m2, cơi nới từ nh&agrave; mẹ &ocirc;ng m&agrave; ra. Tạm an cư, l&uacute;c bấy giờ, vợ chồng &ocirc;ng mới t&iacute;nh đến việc sinh con.</p> <p class="rtejustify">&Ocirc;ng Lợi kể: &ldquo;<em>Ng&agrave;y ấy đang c&oacute; phong tr&agrave;o kế hoạch h&oacute;a gia đ&igrave;nh n&ecirc;n vợ chồng t&ocirc;i cũng theo phong tr&agrave;o, bảo nhau đợi c&oacute; ch&uacute;t kinh tế mới sinh con để c&oacute; điều kiện chăm ch&aacute;u, nhưng đến l&uacute;c muốn sinh con th&igrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i đợi m&atilde;i lại chẳng c&oacute;&rdquo;. </em>Kh&ocirc;ng c&oacute; tiền, &ocirc;ng b&agrave; chỉ đưa nhau đi kh&aacute;m ở Bệnh viện C, mọi thứ đều b&igrave;nh thường. &Ocirc;ng b&agrave; lại đợi, nhưng c&agrave;ng đợi lại c&agrave;ng kh&ocirc;ng thấy g&igrave; hết.</p> <p class="rtecenter"><img alt="Chuyện tình người đàn ông không con, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, vo chong, vo sinh, khong co con, tinh yeu, hanh phuc, nuoc mat, noi buon, noi dau, dam cuoi, sinh con, chan thanh, cuoc song, chuyen tinh lang man, chuyen tinh cam dong" src="/sites/default/files/ba_bau/2013/04/04/1356922027-nguoi-dan-ong-khong-con-11.jpg" style="width: 400px; height: 266px;" /></p> <p class="rtejustify">T&igrave;nh y&ecirc;u l&agrave; thứ gi&uacute;p &ocirc;ng b&agrave;, qua hơn 30 năm, tới b&acirc;y giờ, vẫn sống hạnh ph&uacute;c với nhau (Ảnh minh họa)</p> <p class="rtejustify">Nghe người ta m&aacute;ch ở H&agrave; Nam c&oacute; &ocirc;ng lang m&aacute;t tay bốc thuốc cho c&aacute;c cặp vợ chồng v&ocirc; sinh, &ocirc;ng Lợi cố gắng thu xếp c&ugrave;ng vợ đi chữa v&agrave; chờ đợi kết quả. Nhưng những hy vọng đều kh&ocirc;ng được kết th&agrave;nh sự thực. Hai &ocirc;ng b&agrave; phải chấp nhận với việc m&igrave;nh kh&ocirc;ng thể c&oacute; con, kh&ocirc;ng thể l&agrave;m bố, l&agrave;m mẹ.</p> <p class="rtejustify">&Ocirc;ng Lợi n&oacute;i: &ldquo;<em>Khi mới biết tin, t&ocirc;i sốc v&agrave; buồn lắm. Nhưng t&ocirc;i l&agrave; đ&agrave;n &ocirc;ng, l&agrave; chồng n&ecirc;n phải cố gắng mạnh mẽ để vợ m&igrave;nh c&ograve;n dựa v&agrave;o. T&ocirc;i tự an ủi, coi như đ&oacute; l&agrave; một c&aacute;i may v&igrave; t&ocirc;i l&agrave; l&iacute;nh Trường Sơn, hẳn sẽ bị ảnh hưởng bởi chất độc m&agrave;u da cam, sinh được con đứa qu&egrave; quặt, đứa tật nguyền th&igrave; khổ t&ocirc;i, khổ con&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">Kh&ocirc;ng sinh được con, &ocirc;ng b&agrave; t&iacute;nh đến chuyện xin con nu&ocirc;i. &ldquo;<em>T&ocirc;i nu&ocirc;i con của c&aacute;c em, chăm ch&uacute;t cho c&aacute;c ch&aacute;u, coi ch&aacute;u như con. C&oacute; những ng&agrave;y, nh&agrave; t&ocirc;i r&iacute;u r&iacute;t tiếng cười n&oacute;i. Vợ t&ocirc;i tất bật cơm nước v&igrave; c&aacute;c ch&aacute;u ở nh&agrave; t&ocirc;i cả. Nhưng ch&uacute;ng lớn, ch&uacute;ng lại về với bố mẹ m&igrave;nh. Chẳng c&oacute; đứa n&agrave;o ở lại với t&ocirc;i, gọi t&ocirc;i một tiếng l&agrave; bố, cho vợ t&ocirc;i nghe một tiếng l&agrave; mẹ&rdquo;, </em>&ocirc;ng Lợi kể.</p> <p class="rtejustify">Mẹ &ocirc;ng kh&ocirc;ng bắt con trai phải lấy vợ kh&aacute;c, phải sinh bằng được cho b&agrave; một đứa ch&aacute;u th&igrave; &ocirc;ng Lợi mới tr&ograve;n đạo l&agrave;m con. C&oacute; lẽ, b&agrave; cũng hiểu được nỗi đau m&agrave; con d&acirc;u m&igrave;nh phải g&aacute;nh chịu, khi l&agrave; đ&agrave;n b&agrave; m&agrave; kh&ocirc;ng thể sinh cho m&igrave;nh một đứa con. B&agrave; kh&ocirc;ng muốn mọi người hỏi con d&acirc;u m&igrave;nh về chuyện con c&aacute;i. B&agrave; n&oacute;i: &ldquo;<em>Đừng hỏi, đừng viết g&igrave; hết. N&oacute; tủi th&acirc;n. Chuyện đ&atilde; buồn, nhắc đi nhắc lại chỉ th&ecirc;m đau l&ograve;ng hơn m&agrave; th&ocirc;i&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify"><strong>T&igrave;nh gi&agrave;</strong></p> <p class="rtejustify">Động vi&ecirc;n nhau qu&ecirc;n đi nỗi buồn kh&ocirc;ng c&oacute; con, vợ chồng &ocirc;ng Lợi th&ocirc;i kh&ocirc;ng buồn v&agrave; chạnh l&ograve;ng mỗi khi nghe thấy tiếng trẻ nhỏ nữa. Hằng ng&agrave;y, &ocirc;ng Lợi chạy xe &ocirc;m để lấy tiền lo cho cuộc sống của hai vợ chồng. V&igrave; sức khỏe yếu, b&agrave; Mận chỉ quẩn quanh gi&uacute;p mẹ chồng đun nước, tr&ocirc;ng qu&aacute;n, dọn qu&aacute;n cho mẹ.</p> <p class="rtejustify">Những tưởng cuộc sống cứ b&igrave;nh lặng tr&ocirc;i đi, &ocirc;ng b&agrave; hạnh ph&uacute;c trong cuộc sống của ri&ecirc;ng m&igrave;nh th&igrave; b&agrave; Mận, vợ &ocirc;ng, lại mắc một căn bệnh nan y. B&agrave; Mận n&oacute;i: <em>&ldquo;Đời t&ocirc;i khổ, chưa bao giờ được một ng&agrave;y sung sướng. Hết nỗi khổ n&agrave;y đến nỗi khổ kh&aacute;c th&agrave;nh một tr&agrave;ng d&agrave;i kh&ocirc;ng dứt. Nếu kh&ocirc;ng c&oacute; chồng t&ocirc;i, th&igrave; c&oacute; lẽ t&ocirc;i đ&atilde; th&ocirc;i sống l&acirc;u rồi. Chồng t&ocirc;i t&igrave;nh cảm lắm. Buổi tối, ch&uacute;ng t&ocirc;i ngồi xem phim với nhau, rồi kể chuyện cho nhau nghe. &Ocirc;ng ấy muốn t&ocirc;i vui, t&ocirc;i phải vui chứ. Buồn m&atilde;i sao được&rdquo;.</em></p> <p class="rtejustify">Hằng th&aacute;ng, &ocirc;ng đưa vợ đi kh&aacute;m, dặn b&agrave; phải ăn uống ki&ecirc;ng khem để bệnh t&igrave;nh kh&ocirc;ng nặng hơn. &Ocirc;ng nhắc b&agrave; giờ uống thuốc, nhắc b&agrave; lịch đi kh&aacute;m, dạy b&agrave; những b&agrave;i tập thể dục m&agrave; &ocirc;ng lượm lặt được tr&ecirc;n s&aacute;ch b&aacute;o để gi&uacute;p b&agrave; trị bệnh. Những buổi trưa kh&ocirc;ng c&oacute; kh&aacute;ch đi xe, &ocirc;ng đều tranh thủ về nh&agrave; để ăn cơm c&ugrave;ng cho b&agrave; đỡ buồn.</p> <p class="rtejustify">&Ocirc;ng Lợi hay cười, c&aacute;i cười rất hiền v&agrave; đầy t&igrave;nh cảm. &Ocirc;ng hay n&oacute;i đ&ugrave;a để vợ cười. Giọng &ocirc;ng lu&ocirc;n thể hiện sự vui vẻ, đầy lạc quan. Nhắc về chuyện xưa, &ocirc;ng Lợi kh&ocirc;ng buồn nữa, &ocirc;ng vẫn n&oacute;i coi như đ&oacute; l&agrave; điều may v&igrave; nếu c&oacute; con, phải lo lắng cho bọn trẻ, chắc g&igrave; &ocirc;ng b&agrave; đ&atilde; c&oacute; thời gian d&agrave;nh cho nhau, rồi những bất đồng trong việc nu&ocirc;i dạy con kh&ocirc;ng biết chừng sẽ khiến vợ chồng &ocirc;ng xa nhau.</p> <p class="rtejustify">Thời gian lu&ocirc;n l&agrave; phương thuốc hữu hiệu gi&uacute;p m&agrave;i m&ograve;n đi nỗi đau của con người. Thời gian đ&atilde; gi&uacute;p vợ chồng &ocirc;ng qu&ecirc;n đi bất hạnh của m&igrave;nh v&agrave; <a href="http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu/nhung-dieu-ngot-ngao-nhat-trong-tinh-yeu" title="Những điều ngọt ngào nhất trong tình yêu">t&igrave;nh y&ecirc;u</a>&nbsp; l&agrave; thứ gi&uacute;p &ocirc;ng b&agrave;, qua hơn 30 năm, tới b&acirc;y giờ, vẫn sống hạnh ph&uacute;c với nhau.</p> <p class="rtejustify">&ldquo;<em>Hằng ng&agrave;y chạy xe, t&ocirc;i được trung b&igrave;nh 100.000 đồng. Cả th&aacute;ng được khoảng 3 triệu. Tiền sinh hoạt, tiền ăn uống, tiền chữa bệnh cho vợ t&ocirc;i đều g&oacute;i gọn trong đ&oacute;. T&ocirc;i kh&ocirc;ng ngại khổ, t&ocirc;i chỉ sợ sau n&agrave;y m&igrave;nh yếu, sẽ kh&ocirc;ng lo được cho b&agrave; ấy nữa. T&ocirc;i mong b&agrave; ấy lu&ocirc;n khỏe mạnh, vui vẻ. T&ocirc;i sợ nhất l&agrave; ng&agrave;y n&agrave;o đ&oacute;, kh&ocirc;ng c&ograve;n được nghe thấy tiếng của b&agrave; ấy nữa&rdquo;</em> &ndash; &ocirc;ng Lợi t&acirc;m sự.</p> <p class="rtejustify">T&igrave;nh y&ecirc;u của &ocirc;ng Lợi, b&agrave; Mận kh&ocirc;ng phải l&agrave; một t&igrave;nh y&ecirc;u lạ thường. Nhưng t&igrave;nh y&ecirc;u ấy lại c&oacute; thể khiến người kh&aacute;c x&uacute;c động bởi sự giản dị, đầy ch&acirc;n th&agrave;nh. Những điều đẹp đẽ lặng lẽ chảy đi trong cuộc sống ồn &agrave;o n&agrave;y khi v&ocirc; t&igrave;nh được nh&igrave;n thấy, ta thấy l&ograve;ng mềm mại, khẽ nở một nụ cười y&ecirc;u đời v&agrave; c&agrave;ng tin rằng, t&igrave;nh y&ecirc;u, d&ugrave; như thế n&agrave;o, vẫn lu&ocirc;n l&agrave; một điều kỳ diệu.</p> </div></div></div><div class="field field-name-field-danh-muc field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Danh mục:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">Câu chuyện tình yêu</a></div></div></div><div class="field field-name-field-tags-bb field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Tags:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/nhung-cau-chuyen-tinh-yeu">NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU</a></div></div></div><div class="field field-name-field-anh field-type-image field-label-above"><div class="field-label">Ảnh miêu tả:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><img src="http://monngonmoingay.net.vn/sites/default/files/ba_bau/2013/04/04/1356922027-nguoi-dan-ong-khong-con-11.jpg" width="500" height="333" alt="" /></div></div></div> Thu, 04 Apr 2013 09:30:29 +0000 lovelife_girl 2226 at http://monngonmoingay.net.vn Những điều ngọt ngào nhất trong tình yêu http://monngonmoingay.net.vn/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu/nhung-dieu-ngot-ngao-nhat-trong-tinh-yeu <div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"><div class="field-items"><div class="field-item even"><p class="rtejustify">Anh và c&ocirc; gặp nhau rồi&nbsp;y&ecirc;u nhau từ năm cu&ocirc;́i ở trường trung học. Ngay l&acirc;̀n đ&acirc;̀u ti&ecirc;n nhìn th&acirc;́y c&ocirc;, anh đã thích ánh mắt ng&acirc;y ng&ocirc; và tinh nghịch của c&ocirc;.</p> <p class="rtejustify">Anh là m&ocirc;̣t chàng trai có tính hài hước và d&ecirc;̃ g&acirc;̀n, chính vì v&acirc;̣y anh và c&ocirc; đã nhanh chóng trở thành bạn th&acirc;n r&ocirc;̀i họ y&ecirc;u nhau từ lúc nào kh&ocirc;ng bi&ecirc;́t nữa. Nhưng có lẽ d&acirc;́u &acirc;́n cho họ là cu&ocirc;́i mùa thu năm thứ 2 trung học, anh đã nói anh y&ecirc;u c&ocirc; th&acirc;̣t nhi&ecirc;̀u. C&ocirc; kh&ocirc;ng nói gì, chỉ khẽ g&acirc;̣t đ&acirc;̀u, đó cũng là chuy&ecirc;̣n thường bởi <strong>tình y&ecirc;u</strong> l&acirc;̀n đ&acirc;̀u đ&ecirc;́n với c&ocirc; làm c&ocirc; cảm th&acirc;́y b&ocirc;́i r&ocirc;́i và ngượng ngùng.</p> <p class="rtejustify">C&ocirc; - m&ocirc;̣t c&ocirc; gái với đ&ocirc;i mắt to tròn tỏa sáng như ánh sáng mùa thu mang lại. Nhìn c&ocirc;, người khác có th&ecirc;̉ nh&acirc;̣n th&acirc;́y ngay sự th&ocirc;ng minh, khéo léo trong xã giao và đặc bi&ecirc;̣t có&nbsp;một chút gì đó mạnh mẽ mà nhi&ecirc;̀u bạn trai phải ao ước. C&ocirc; có những mơ ước từ nhỏ và c&ocirc; đang d&acirc;̀n hoàn thành nó, chỉ có&nbsp;một đi&ecirc;̀u kh&ocirc;ng nằm trong dự định của c&ocirc; đó là c&ocirc; đã y&ecirc;u anh. Tình y&ecirc;u đ&ecirc;́n th&acirc;̣t nhanh chóng làm cho con người ta kh&ocirc;ng nh&acirc;̣n ra mình đang y&ecirc;u, và c&ocirc; cũng v&acirc;̣y, chỉ bi&ecirc;́t rằng khi xa anh, khi l&acirc;u l&acirc;u kh&ocirc;ng th&acirc;́y giọng nói của anh là c&ocirc; lại th&acirc;́y bu&ocirc;̀n bu&ocirc;̀n, nhớ nhớ&hellip;</p> <p class="rtejustify">Tình y&ecirc;u của họ cứ th&ecirc;́ mà lớn d&acirc;̀n trong trường trung học, anh r&acirc;́t chi&ecirc;̀u c&ocirc; và c&ocirc; cũng bi&ecirc;́t đi&ecirc;̀u đó. Chính vì v&acirc;̣y giữa họ chẳng bao giờ xảy ra chuy&ecirc;̣n cãi vã nào to tát cả.</p> <p class="rtejustify">Sắp h&ecirc;́t năm cu&ocirc;́i trung học, anh chọn cho mình m&ocirc;̣t trường đại học kĩ thu&acirc;̣t đ&ecirc;̉ thi vào, và t&acirc;́t nhi&ecirc;n là người mi&ecirc;̀n bắc anh sẽ chọn m&ocirc;̣t trường kĩ thu&acirc;̣t ở Hà N&ocirc;̣i&hellip; Anh nghĩ v&acirc;̣y, anh hỏi c&ocirc; sẽ chọn thi trường nào? Và th&acirc;̣t b&acirc;́t ngờ khi c&ocirc; nói c&ocirc; sẽ thi&nbsp;một trường kinh t&ecirc;́ ở khu vực mi&ecirc;̀n trung, và trường đó ở t&acirc;̣n trong Đà Nẵng. Anh bu&ocirc;̀n ra mặt nhưng v&acirc;̃n thói quen chi&ecirc;̀u chu&ocirc;̣ng n&ecirc;n anh giữ lại t&acirc;m trạng và chúc c&ocirc; thi t&ocirc;́t. Còn c&ocirc;, v&acirc;̃n vẻ mạnh mẽ và tươi cười <em>&ldquo;Th&ecirc;́ nhé, anh ở mi&ecirc;̀n bắc, em mi&ecirc;̀n trung... thử xem ai giữ được tình y&ecirc;u này nhé&rdquo;.</em> C&ocirc; suy nghĩ đơn giản khi chọn trường &ldquo;con gái n&ecirc;n học kinh t&ecirc;́&rdquo;, b&ocirc;́ mẹ cũng hỏi c&ocirc; sao kh&ocirc;ng thi&nbsp;một trường kinh t&ecirc;́ ở Hà N&ocirc;̣i mà lại vào hẳn mi&ecirc;̀n trung như v&acirc;̣y? C&ocirc; chỉ nhoẻn mi&ecirc;̣ng r&ocirc;̀i cười phá l&ecirc;n &ldquo;<em>tại vì con mu&ocirc;́n bay b&ocirc;̉ng và xem xa b&ocirc;́ mẹ con có tự lo được cu&ocirc;̣c s&ocirc;́ng cho mình kh&ocirc;ng, con trưởng thành r&ocirc;̀i mà&quot;... </em>Và th&ecirc;́ là họ thi đ&acirc;̣u, cả&nbsp;hai sẽ đi học đại học ở&nbsp;hai vùng xa nhau lắm.</p> <p class="rtejustify">Trước&nbsp;ng&agrave;y đi nh&acirc;̣p học, anh và c&ocirc; nói chuy&ecirc;̣n th&acirc;̣t nhi&ecirc;̀u, l&acirc;̀n đ&acirc;̀u ti&ecirc;n họ nắm tay, l&acirc;̀n đ&acirc;̀u họ trao nhau nụ h&ocirc;n ngượng ngùng. Anh nói anh sẽ đợi, anh y&ecirc;u c&ocirc; th&acirc;̣t nhi&ecirc;̀u... còn c&ocirc; chỉ khẽ g&acirc;̣t đ&acirc;̀u, c&ocirc; kh&ocirc;ng mu&ocirc;́n nói những c&acirc;u tình cảm cho người khác nghe, và anh cũng kh&ocirc;ng phải ngoại l&ecirc;̣. Có chăng c&ocirc; chỉ nói những c&acirc;u &acirc;́y với anh, và chỉ trong những tin nhắn, trong những bức thư&hellip;Chính vì v&acirc;̣y đã nhi&ecirc;̀u l&acirc;̀n anh th&acirc;́t vọng, anh bu&ocirc;̀n vì c&ocirc; kh&ocirc;ng đáp lại m&ocirc;̣t c&acirc;u nói y&ecirc;u thương nào cả. Nhưng anh bi&ecirc;́t c&ocirc; y&ecirc;u anh r&acirc;́t nhi&ecirc;̀u, vì v&acirc;̣y anh tự đ&ocirc;̣ng vi&ecirc;n mình &ldquo;<em>kh&ocirc;ng nói cũng kh&ocirc;ng sao, mi&ecirc;̃n là em y&ecirc;u mình là đủ</em>&quot;&hellip;</p> <p class="rtejustify">Trong su&ocirc;́t thời gian học đại học, họ gọi đi&ecirc;̣n, nhắn tin cho nhau&hellip; gặp nhau trong những ngày l&ecirc;̃ mà cả&nbsp;hai đ&ecirc;̀u v&ecirc;̀ qu&ecirc;. Đ&ecirc;́n sinh nh&acirc;̣t c&ocirc;, sinh nh&acirc;̣t anh, noel, valentine&hellip; cũng chỉ là những tin nhắn y&ecirc;u thương và những món quà gửi qua bưu đi&ecirc;̣n. Nhưng chính vì đơn giản như th&ecirc;́, ngọt ngào như th&ecirc;́ mà tình y&ecirc;u trong sáng của họ b&ecirc;̀n l&acirc;u. Cả c&ocirc; và anh kh&ocirc;ng cho phép mình có th&ecirc;m&nbsp;một m&ocirc;́i quan h&ecirc;̣ phức tạp nào khác, họ chỉ bi&ecirc;́t c&ocirc;́ gắng học đ&ecirc;̉ ra trường và được g&acirc;̀n nhau. Ai nhìn họ, bi&ecirc;́t đ&ecirc;́n họ đ&ecirc;̀u với sự ngưỡng m&ocirc;̣&hellip; sao tình y&ecirc;u đ&acirc;̀u lại l&acirc;u b&ecirc;̀n đ&ecirc;́n th&ecirc;́.</p> <p class="rtecenter"><img alt="Điều ngọt ngào nhất trong tình yêu, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, tinh yeu dau, yeu xa, em yeu anh, anh yeu em, nuoc mat, noi dau, noi buon, chuyen tinh cam dong, ra di, xa anh" src="/sites/default/files/ba_bau/2013/04/04/1357378988-dieu-ngot-ngao-11.jpg" style="width: 450px; height: 299px;" /></p> <p class="rtecenter">Nước mắt c&ocirc; cứ rơi rơi theo từng phút h&ocirc;́i h&acirc;̣n (Ảnh minh họa)</p> <p class="rtejustify">R&ocirc;̀i m&ocirc;̣t ngày đ&acirc;̀u năm thứ 4 đại học, anh b&acirc;́t ngờ xu&acirc;́t hi&ecirc;̣n ở c&ocirc;̉ng trường ĐH của c&ocirc;, anh &ocirc;m c&ocirc;&nbsp;một cái làm c&ocirc; ngượng ngùng với đám bạn và phải đ&acirc;̉y mạnh anh ra. C&ocirc; mừng lắm, nhưng ngạc nhi&ecirc;n vì sao anh lại vào thăm mình trong khi vi&ecirc;̣c học của anh còn b&ocirc;̣n b&ecirc;̀ ở Hà N&ocirc;̣i. Cả đ&ecirc;m h&ocirc;m đó họ nói chuy&ecirc;̣n th&acirc;̣t nhi&ecirc;̀u&hellip; và t&acirc;́t nhi&ecirc;n anh v&acirc;̃n lu&ocirc;n nói anh y&ecirc;u c&ocirc;. Anh nói anh sắp phải đi xa, là đi du học b&ecirc;n &Uacute;c đ&ecirc;̉ hoàn thành mong mu&ocirc;́n của cha mẹ. Anh sẽ đi 1 năm, anh dặn dò c&ocirc; th&acirc;̣t nhi&ecirc;̀u, c&ocirc; chỉ &ocirc;m anh và khóc. L&acirc;̀n đ&acirc;̀u ti&ecirc;n trong đời c&ocirc; khóc vì&nbsp;một người con trai, và cũng là l&acirc;̀n đ&acirc;̀u ti&ecirc;n c&ocirc; nói với anh &ldquo;<em>Em</em> <em>sẽ đợi anh</em>&rdquo;. C&ocirc; bắt anh hứa, t&ocirc;́i nào anh cũng phải hát ru c&ocirc; ngủ, m&ocirc;̃i ngày m&ocirc;̣t bài, m&ocirc;̣t đi&ecirc;̣u khác nhau. Anh cũng ra m&ocirc;̣t đi&ecirc;̀u ki&ecirc;̣n với c&ocirc;, m&ocirc;̃i t&ocirc;́i anh gọi cho c&ocirc;, c&ocirc; chỉ làm&nbsp;một vi&ecirc;̣c là nh&acirc;́c máy và nghe, kh&ocirc;ng được hỏi, kh&ocirc;ng được bắt anh nói th&ecirc;m gì ngoài vi&ecirc;̣c hát cho c&ocirc;. C&ocirc; đ&ocirc;̀ng ý.</p> <p class="rtejustify">Vài ngày sau đó, c&ocirc; nh&acirc;̣n được đi&ecirc;̣n thoại của anh, anh nói anh đang ở Úc r&ocirc;̀i và anh sẽ thực hi&ecirc;̣n lời hứa. T&ocirc;́i h&ocirc;m đó anh hát ru c&ocirc; bằng bản tình ca mà Quang Dũng v&acirc;̃n hát. Bài hát quen thu&ocirc;̣c th&ecirc;́ mà sao c&ocirc; nghe h&ocirc;m nay th&acirc;́y lạ và hay đ&ecirc;́n th&ecirc;́, và v&acirc;̣y n&ecirc;n c&ocirc; ngủ lúc nào kh&ocirc;ng bi&ecirc;́t nữa. R&ocirc;̀i những ngày sau đó anh cứ ru c&ocirc; ngủ m&ocirc;̃i t&ocirc;́i, và kh&ocirc;ng qu&ecirc;n nói một c&acirc;u anh y&ecirc;u em khi k&ecirc;́t thúc. Ở đ&acirc;̀u d&acirc;y b&ecirc;n này c&ocirc; cũng giữ lời hứa với anh sẽ kh&ocirc;ng hỏi han gì khi anh gọi đi&ecirc;̣n thoại, và chỉ nói, chỉ hỏi anh qua chát yahoo, nhắn tin&hellip;</p> <p class="rtejustify">Khoảng 3 tháng sau ngày anh đi, c&ocirc; nh&acirc;̣n lu&acirc;̣n văn t&ocirc;́t nghi&ecirc;̣p. Đ&ocirc;́i với&nbsp;một sinh vi&ecirc;n ưu tú như c&ocirc; thì làm lu&acirc;̣n văn t&ocirc;́t nghi&ecirc;̣p chỉ m&acirc;́t 2/3 thời gian cho phép vì v&acirc;̣y c&ocirc; có nhi&ecirc;̀u thời gian hơn, c&ocirc; mu&ocirc;́n v&ecirc;̀ thăm b&ocirc;́ mẹ anh... Nhưng khi c&ocirc; đ&ecirc;́n, c&ocirc;̉ng nhà anh nhi&ecirc;̀u lá vàng rụng,&nbsp;hai cánh c&ocirc;̉ng đã sét rỉ, cái khóa cũng rỉ như kh&ocirc;ng có ai lau chùi đ&ecirc;́n chúng, c&ocirc; hoang mang&hellip; Đi hỏi hàng xóm xung quang chỉ th&acirc;́y họ nói cách đ&acirc;y 4 tháng cả gia đình họ xảy ra chuy&ecirc;̣n gì kh&ocirc;ng bi&ecirc;́t nữa nhưng họ đã chuy&ecirc;̉n nhà từ ngày &acirc;́y.</p> <p class="rtejustify">C&ocirc; càng lo lắng và kh&ocirc;ng hi&ecirc;̉u sao anh kh&ocirc;ng nói với mình&hellip; T&ocirc;́i đó, c&ocirc; đã hỏi anh lí do sao có chuy&ecirc;̣n như v&acirc;̣y mà anh kh&ocirc;ng nói với c&ocirc;&hellip; anh kh&ocirc;ng trả lời mà chỉ cúp máy&nbsp;một cái &quot;Phụp&quot;&hellip; C&ocirc; gi&acirc;̣n lắm, c&ocirc; bực, c&ocirc; nóng tính. T&ocirc;́i h&ocirc;m sau c&ocirc; lại hỏi &ldquo;<em>Hay anh chán em r&ocirc;̀i?&rdquo; </em>cũng kh&ocirc;ng gì khác ngoài ti&ecirc;́ng &quot;phụp&quot;&hellip;r&ocirc;̀i những ngày sau đó cũng v&acirc;̣y. Anh tắt máy nhanh đ&ecirc;́n n&ocirc;̃i c&acirc;u nói của c&ocirc; <em>&ldquo;chúng mình chia tay nhé</em>&rdquo;... anh cũng kh&ocirc;ng thèm trả lời. C&ocirc; thực sự quá bức xúc, quá bực và kh&ocirc;ng hi&ecirc;̉u sao anh lại bỏ c&ocirc; với bao hứa hẹn như v&acirc;̣y, dù t&ocirc;́i nào anh cũng v&acirc;̃n hát ru c&ocirc; ngủ, v&acirc;̃n giọng anh tr&acirc;̀m tr&acirc;̀m hát nhưng kh&ocirc;ng bao giờ trả lời c&ocirc;, chắc anh đang thực hi&ecirc;̣n lời hứa &ldquo;<em>c&ocirc; kh&ocirc;ng được hỏi gì khi anh gọi đi&ecirc;̣n hát ru cho c&ocirc; ngủ</em>&rdquo;. Nhưng kh&ocirc;ng ch&acirc;́p nh&acirc;̣n mãi th&ecirc;́ được, c&ocirc; phải tìm b&ocirc;́ mẹ của anh đ&ecirc;̉ nói với họ cho anh&nbsp;một tr&acirc;̣n vì dám làm c&ocirc; bực, với lại c&ocirc; cũng mu&ocirc;́n gặp họ, hỏi han họ vì đã l&acirc;u lắm c&ocirc; kh&ocirc;ng thăm họ r&ocirc;̀i. C&ocirc; trở v&ecirc;̀ qu&ecirc; và hỏi c&ocirc;ng an địa phương nơi gia đình anh đã s&ocirc;́ng ngày trước, họ nói cho c&ocirc; bi&ecirc;́t gia đình anh đã chuy&ecirc;̉n vào Đà Nẵng ( S&ocirc;́ nhà&hellip;,đường&hellip;). C&ocirc; ngạc nhi&ecirc;n và lại vui vui, hóa ra nhà anh chuy&ecirc;̉n vào ch&ocirc;̃ mình học, sao mà anh gi&acirc;́u kín th&ecirc;́, chắc làm mình ngạc nhi&ecirc;n đ&acirc;y! Nhưng dù sao vi&ecirc;̣c quan trọng nh&acirc;́t là c&ocirc; sẽ đ&ecirc;́n thăm họ sớm nh&acirc;́t. T&ocirc;́i đó c&ocirc; kh&ocirc;ng hỏi anh gì h&ecirc;́t...</p> <p class="rtejustify">C&ocirc; trở lại Đà Nẵng vào&nbsp;một chi&ecirc;̀u trời kh&ocirc;ng nắng, &acirc;m u, và cũng là ngày thứ 100 mà anh đi Úc. Cái c&ocirc;̉ng nhà mới của anh trang trí th&acirc;̣t lạ, m&ocirc;̣t cái vòm có thi&ecirc;́t k&ecirc;́ ki&ecirc;̉u Hàn Qu&ocirc;́c, xung quanh có d&acirc;y leo&hellip; C&ocirc; bước h&ocirc;̀ hởi qua cánh c&ocirc;̉ng, là mẹ anh.. nhưng sao mẹ g&acirc;̀y đi nhi&ecirc;̀u th&ecirc;́, ánh mắt nhạt nhòa. C&ocirc; bước nhanh vào nhà anh, chi&ecirc;́u thẳng vào mắt c&ocirc; là t&acirc;́m ảnh to của anh, xung quanh là khói hương nghi ngút. Mọi chuy&ecirc;̣n đ&ecirc;́n với c&ocirc; quá b&acirc;́t ngờ, tay c&ocirc; rã rời, c&ocirc; đánh rơi cả đ&ocirc;̀ bi&ecirc;́u mà c&ocirc; đã chu&acirc;̉n bị trước khi đ&ecirc;́n đ&acirc;y. C&ocirc; như ch&ecirc;́t lặng, c&ocirc; òa khóc, chưa bao giờ c&ocirc; khóc nhi&ecirc;̀u đ&ecirc;́n th&ecirc;́, dường như c&ocirc; đã hi&ecirc;̉u được&nbsp;một chuy&ecirc;̣n gì đó. C&ocirc; lịm đi lúc nào kh&ocirc;ng bi&ecirc;́t. Tỉnh d&acirc;̣y, mẹ anh đang ng&ocirc;̀i b&ecirc;n...</p> <p class="rtejustify"><em>-&nbsp;Cháu tỉnh r&ocirc;̀i à, thằng Thu&acirc;̣n nhà bác chắc sẽ làm cháu bu&ocirc;̀n lắm. Nó bị ung thư giai đoạn cu&ocirc;́i và đã m&acirc;́t cách đ&acirc;y 3 tháng. Trước khi nó ra đi, t&acirc;m nguy&ecirc;̣n lớn nh&acirc;́t của nó là mọi người đừng nói cho cháu bi&ecirc;́t, nó sợ cháu bu&ocirc;̀n. Nó mu&ocirc;́n được y&ecirc;n nghỉ ở nghĩa trang g&acirc;̀n trường đại học của cháu, vì v&acirc;̣y cả gia đình bác đã chuy&ecirc;̉n vào đ&acirc;y đ&ecirc;̉ chăm chút m&ocirc;̣ ph&acirc;̀n cho nó. Nó y&ecirc;u cháu nhi&ecirc;̀u lắm, trước đó nó đã hát su&ocirc;́t cả tu&acirc;̀n đ&ecirc;̉ thu &acirc;m g&acirc;̀n 200 bài hát r&ocirc;̀i thu&ecirc; 1 hãng truy&ecirc;̀n th&ocirc;ng m&ocirc;̃i t&ocirc;́i gọi đi&ecirc;̣n cho cháu bằng s&ocirc;́ đi&ecirc;̣n thoại b&ecirc;n Úc và phát từng bài hát đó.</em></p> <p class="rtejustify">&hellip; B&acirc;y giờ c&ocirc; đã hi&ecirc;̉u t&acirc;́t cả, vì c&ocirc;, anh vì c&ocirc; mà đã làm mọi thứ, đ&ocirc;̣ng vi&ecirc;n c&ocirc; su&ocirc;́t thời gian &acirc;́y. Sẽ kh&ocirc;̉ đau hơn n&ecirc;́u c&ocirc; bi&ecirc;́t chuy&ecirc;̣n này mu&ocirc;̣n hơn nữa, nhưng giờ đ&acirc;y c&ocirc; cảm th&acirc;́y nu&ocirc;́i ti&ecirc;́c, bu&ocirc;̀n s&acirc;u lắng. Vì sao c&ocirc; kh&ocirc;ng dành thời gian cho anh nhi&ecirc;̀u hơn, vì sao c&ocirc; phải đi xa đ&ecirc;̉ chứng tỏ sự mạnh mẽ của mình&hellip; Có phải c&ocirc; có&nbsp;một chút gì b&acirc;́t c&acirc;̀n. &Ocirc;i mọi thứ đang loạn l&ecirc;n trong đ&acirc;̀u c&ocirc;, <em>nước mắt</em> c&ocirc; cứ rơi rơi theo từng phút h&ocirc;́i h&acirc;̣n&hellip;</p> <p class="rtejustify">C&ocirc; chưa bao giờ n&oacute;i&nbsp;&quot;<em>Em y&ecirc;u anh</em>&quot;!</p> <p class="rtejustify">P/s: Hãy y&ecirc;u th&acirc;̣t lòng và h&ecirc;́t mình khi ta còn nhau.</p> </div></div></div><div class="field field-name-field-danh-muc field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Danh mục:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/giai-tri/cau-chuyen-tinh-yeu">Câu chuyện tình yêu</a></div></div></div><div class="field field-name-field-tags-bb field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"><div class="field-label">Tags:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><a href="/nhung-cau-chuyen-tinh-yeu">NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU</a></div></div></div><div class="field field-name-field-anh field-type-image field-label-above"><div class="field-label">Ảnh miêu tả:&nbsp;</div><div class="field-items"><div class="field-item even"><img src="http://monngonmoingay.net.vn/sites/default/files/ba_bau/2013/04/04/1357378988-dieu-ngot-ngao-11.jpg" width="500" height="332" alt="" /></div></div></div> Thu, 04 Apr 2013 09:22:07 +0000 lovelife_girl 2225 at http://monngonmoingay.net.vn